Những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất

Những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất

Hầu hết trong chúng ta người nào cũng từng trải qua những tháng ngày gắn bó với mái trường thân yêu, nơi đó với bạn bè, sách vở, bục giảng và đặc trưng nhất là những thầy cô ân cần, trìu mến, dạy dỗ chúng ta từng con chữ, tri thức. Thầy cô là những người thiêng liêng, cao cả truyền đạt cho chúng ta những điều hay, lẽ phải và sự hiểu biết trong cuộc sống, tạo điều kiện cho ta chuẩn bị đủ hành trang bước vào đời. Một tẹo tri ân, cảm tạ qua vài dòng thơ là điều cần thiết để ta gửi tới người thầy người cô của mình. Hãy cùng tham khảo những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất dưới đây để gửi tặng thầy cô của mình những bạn nhé.

Những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay và ý nghĩa được yêu thích nhất

1. Cô giáo trẻ – Nguyễn Ký

Hôm nay em trở lại trường
Để cùng những cháu mến thương của mình
Ra đi lúc sáng rạng đông
Đường làng vắng vẽ ân tình tuổi thơ

Đi nhanh ko kẻo trể giờ
Nông nông xe ít mình chờ chắc hơn
Lòng buồn vì quá đơn chiếc
Duyên tình chưa với tự hờn bản thân

Lúc nhỏ việc học chuyên cần
Tới lúc tốt nghiệp mấy lần đổi nơi
Hiện giờ chắc ổn định rồi
Năm nay sẽ với lứa đôi cùng về

Hè sau mình sẽ về quê
Báo với cha mẹ tràn trề niềm vui
Rồi đây cha mẹ với sui
Năm sau với cháu của tui với bà.

2. Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi ko nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai

Thời kì ơi xin giới hạn lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

3. Lời ru của thầy

Mỗi nghề với một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Khởi đầu loại tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng với bậc thềm cuối đâu!
Thầy ko ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng xếp sau thế cuộc
Tuổi thơ em với một thời
Ước mơ thì rộng như trời, nghìn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Dòng hoa trong lá, loại mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru lúc mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ thỉnh thoảng
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi thế cuộc những em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang đó đủ thầy đem theo mình.

4. Cô ơi

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày đó vào mùa thu
Bước chân em rộn ràng…
Cô ko lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như mộng mị
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời kì bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em lớn khôn
Ngày rời trường sắp tới
Bao giờ gặp lại cô?!

5. Công ơn dạy dỗ

Tháng mười một đông khởi đầu se lạnh
Gió đầu mùa đẩy mạnh tiễn thu đi
Ôi loại ngày nhà giáo vẫn khắc ghi
Sao quên được trò ghì ơn nghĩa đó.

Xa trường cũ dù lâu rồi vẫn nhớ
Lời thầy cô còn muôn thuở trong tim
Ủ giấc mơ , trò mải miết lặng yên
Chưa từng nghĩ sẽ tìm thăm trường cũ .

Cô nâng niu dạy trò từng nét chữ
Như mẹ hiền nâng giữ đứa con yêu
Thầy ân cần giảng dạy biết bao điều
” Đạo làm người ” sao kêu trò quên được.

Thầy cô hỡi ! Dù dòng đời xuôi ngược
” Người lái đò” vẫn mãi lướt trên sông
Và mãi hoài che chắn những cơn giông
Vì trò quyết gian truân ko quản ngại.

Mặc trò với luôn ham chơi , khờ dại
Thầy cô càng cố nhẫn nại khuyên răn
Suốt một đời chèo chở những gian truân
Cười rạng rỡ , mặc chân người mỏi mệt .

Trò nhiều vậy sao thầy cô nhớ hết
Trò chẳng buồn , trò biết thầy cô ơi
Giờ đây trò đang rảo bước muôn nơi
Lòng mãi nhớ về nơi mình từng sống.

Hiến chương tới trò càng thêm khát vọng
Ước thầy cô luôn sống mãi thọ trường
Luôn an bình mạnh khỏe ấm tình thương
Để tô vẽ những con đường em bước

Ngày nhà giáo trò nơi xa thầm ước
Muốn về thăm hay được tặng chút quà
Thương thầy cô vất vả chẳng nề hà
Ơn nghĩa nặng thiết tha trò mãi giữ.

6. Tặng thầy cô 20/11

Em vẫn thường nhắc tới mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu hiện nay em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Nhịn nhường như cô già đi mấy tuổi
Tới lúc em hiểu điều đơn thuần đó
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người to lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mộng mơ
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa rạng đông thứ nhất
Cả thế cuộc cô dõi bóng theo em …

7. Nhớ ơn thầy cô

Tình nghĩa to rộng của Thầy Cô
Năm tháng nuôi trồng những ước mơ
Công lao xây thành vui mộng lắm
Ân đức trao dành những em thơ

Cô Thầy cho ta nhưng ước mơ
Dẫn nối đưa đường mọi tuổi thơ
Mãi mãi trong tâm ghi nhớ nhé
Tình nghĩa to rộng của Thầy Cô

Tên vàng hai tiếng gọi Thầy Cô
Cả đời răn dậy những em thơ
Lời dạy ghi lòng sao chép nhớ
Câu răn khắc dạ mãi ko mờ

Bảng đen lưu lại muôn điều tốt
Phấn trắng trao đời vạn ước mơ
Công ơn ghi tạc muôn thuở nhớ
Tình nghĩa to rộng của Thầy Cô.

8. Chúc thầy cô 20/11

Nhân ngày Nhà giáo năm nầy:
Tôi đây xin chúc cô thầy khỏe ra!
Chúc cho hạnh phúc cả nhà!
Chúc cho nghề nghiệp giỏi ra thêm nào!
Chúc cho sức khỏe dồi dào!
Chăm lo giáo dục tăng ko màng.
Tương lai nghề nghiệp vững vàng
Gia đình đầm ấm, nồng nàn nghĩa nhân.
Công lao dạy dỗ ân cần
Thầy cô vất tấm thân trong nghề
Dạy từng câu chữ a, ê
Biết bao thế hệ sang về thành danh
Biết bao em út trưởng thành
Cũng nhờ gương sáng, thanh danh của thầy.
Kính thầy bậc trọng làm thầy
Nhân ngày Nhà giáo lòng đầy hàm ơn!

9. Chúc mừng thầy cô

“Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”
Lời ca văng vọng đâu đây
Nồng thơm hương sữa dâng đầy khát khao
Dù cho xa mãi phương nào
Ân tình thầy dạy làm sao quên lời.
Dù cho đi bốn phương trời
Nghĩa nhân một thuở trọn đời ko quên.

10. Người lái đò thầm lặng

Thầy cô thắp sáng ước mơ
Bảng đen phấn trắng, tuổi thơ học trò,
Dạy cho em bao điều hay
Dạy cho loại chữ, lời hay nghĩa đầy,
Nâng niu từng nét ngoằn ngoèo
Ê a đọc viết, khoằng khoèo thuở xưa.Bây chừ rời mái trường xưa
Em còn nhớ mãi thuở chưa xa trường
Nhớ hồi cắp sách tới trường
Thầy cô yêu quý, mái trường thân yêu,
Sở hữu hàng phượng vĩ nở hoa
Vui cùng bằng hữu, cùng hoà hát ca.Hôm nay ngày tết cô thầy
Ngậm ngùi nhớ mãi, công thầy ơn cô
Dày công phí sức từng ngày
Bụi phấn bục giảng, tóc đầy phấn bay,
Chỉ mong cho chúng trò thơ
Công thành danh toại, căn cơ vào đời.

Một đời ghi nhớ dạy răn
Điều hay lẽ phải, đã ăn vào lòng,
Mặc dù đi dặm đường đời
Vẫn còn văng vọng bao lời thầy cô,
Xin cho gửi chút đôi lời
Chúc thầy cô khỏe, trọn đời an khang.

Article post on: nongdanmo.com

11. Thầy tôi

Ước gặp thầy cũ trường xưa
Nắm tay thật chặc cười đùa thật vui
Kể lại xúc cảm ngậm ngùi
Nhắc về kỷ niệm tới lui mượn bài

Dòng thời ngớ ngẩn ko phai
Thầy nhìn gương mặt biết ngay học trò
Lười biếng ẩn chứa nỗi lo
Loay hoay bối rối vòng vo trả lời

Cho xơi điểm bảy nhớ đời
Hạ trung bình cùng buồn ơi cuối kỳ
Những lúc cắp sách đi thi
câu cuối khó quá ngồi lì trầm ngâm

Chờ lúc cả lớp tan tầm
Nhờ thầy hướng dẫn mới an tâm về
Con toán một thời đam mơ
Làm em nhớ mãi viết thơ tặng thầy.

12. Ước mơ giảng đường

Tuổi thơ sáng sáng tới trường
Thầy cô dạy bảo, học đường ê a
Nào là học múa học ca
Học vầng học chữ, học cả tình thương
Thầy cô dìu dắt trăm đường
Dạy cho trò nhỏ con đường tiến thân.

Rồi lúc em xa mái trường
Dạt dào xúc cảm, ngôi trường thân yêu
Xa thầy xa cô mến yêu
Xa cây phượng vĩ bao nhiêu tháng ngày
Nơi em vui chơi chốn này
Bóng cây che mát những ngày xa xưa.

Hôm nay em tới nơi đây
Tìm về trường cũ thăm thầy với cô,
Hàng cây vẫy lá gọi chào
Sân trường vẫn rộn, ồn ào học trò
Thầy cô vẫn luôn nhiệt tình
Mãi mang tâm huyết hết mình nhân văn.

Em vui mừng chào thầy cô
Mừng ngày nhà giáo, mến cô quý thầy
Vui như thời học nơi này
Còn nghe lời dạy, điều hay mỗi ngày
Ước ao mai to sau này
Tiếp bước nghề giáo làm thầy làm cô.

13. Người đi dệt ước mơ

Chiều buông rộn tiếng ve ngân
Bước chân thầy bỗng chậm dần đường xưa
Một đời dệt thảm ước mơ
Để em với một tuổi thơ huy hoàng

Đò đầy gánh ước mơ sang
Đổ về bến hứa hẹn vững vàng thầy trao
Thời kì tựa giấc mộng mị
Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông

Cảm ơn bao ước mơ hồng
Dưỡng nuôi ý chí khó ko chịu lùi
Hôm nay vững bước đường đời
Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

14. Một thời khó quên

Giờ chơi trẻ nhỏ nô đùa
Mình ngồi nhớ lại bao mùa hè qua
Ngôi trường ân tình đằm thắm
Biết bao thế hệ đi ra thương trường

Thầy cô tiếp nối tình thương
Chèo đò đưa đón dẫn đường cho đi
Uốn nắn dạy dỗ từng ly
Còn bắt quỳ gối mỗi lúc quở quang

Tuổi thơ tôi học ở đây
Giờ thành cô giáo lại quay trở về
Mĩm cười sung sướng tràn trề
Biết bao kỷ niệm quay về tuổi thơ.

15. Người yêu trẻ

Mỗi ngày hai buổi đi về
Cỏ cây tươi tốt sum xê bên đường
Sáng nay dậy sớm tới trường
Áo dài tươm tất khai trương ngày đầu

Tuy rằng trường ở vùng sâu
Quan tâm trường học hàng đầu của dân
Thầy cô lúc với việc cần
Xem cô thầy giáo người thân của mình

Source: nongdanmo.com

Bà con rất với tình nghĩa
Là niềm yên ủi nghề mình nhà xa
Bao năm trường học ở nhà
Năm nay tốt nghiệp mới ra nơi nầy

Rất may là được về đây
Chính quyền thôn trang đong đầy tình thương
Sáng ra ở mọi ngã đường
Trẻ thơ tới lớp vào trường thật ngoan.

16. Ơn nghĩa thầy cô

Bến đậu nghìn năm trải nghĩa thầy
Bao đời gọi trẻ ý vàng xây
Bền tâm vững dạ thuyền nhân đẩy
Biển sắc rừng hương chữ đạo vầy
Bện ngữ chân tình cho kẻ lấy
Ban lời thiện chí để người gây
Bàn tay vẽ thắm điều răn dậy
Bảng phấn hằn in dưỡng mộng đầy.

17. Lời của thầy

Rồi những em một ngày sẽ to
Sẽ bay xa tới tận cùng trời
Sở hữu bao giờ nhớ lại những em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về loại nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng với lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi những em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Những em mang theo mỗi bước hành trình
Những em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá…

Rồi những em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu với thầy luôn thương nhớ.

18. Nhớ thầy cô

Nhớ mái trường thời phấn trắng bảng đen
Lớp học cũ những ngày lao xao nắng
Thời kì qua để yên từng khoảng lặng
Chạm vô tình mới thấy mắt cay cay.

Người đi rồi nên nào với đâu hay
Lớp học cũ giờ đón người trò mới
Một góc lòng rêu phong trong chờ đợi
Nhớ quên gì mà mãi chẳng về thăm?

Trang vở còn lưu lại cả tháng năm
Màu mực cũ chưa vội nhòe nét chữ
Kỷ niệm đó cả đời này vẫn giữ
Đã qua rồi mà như cứ vừa đây.

Người nào bước về trường cũ chiều nay
Lễ Hiến Chương ngày nào còn hay mất?
Người nào đã nhặt chiếc lá vàng đem chứa
Héo mất rồi sao vẫn chẳng buông đi?

Đứng giữa giảng đường đại học thỉnh thoảng
Muốn tìm lại ngày Hiến Chương năm đó
Nơi góc lớp một màu hoa giấy
Tiếng hát mừng vang giữa lớp đâu đây…

Mái trường xưa bóng vía của Cô Thầy
Bài học dở dang tới hiện nay vẫn nhớ
Thèm được hát thơ ngây như một thuở
Ôm bó hoa dâng trước lớp trao Người…

19. Hoa học trò

Mái trường thân mến của tôi ơi
Đã mấy mùa trăng mấy tuổi rồi
Mà sao ngói vẫn tươi màu đỏ
Tường vẫn còn in vết cỏ xanh

Tôi đã về đây dưới mái trường
Ngôi trường thân thuộc vẫn như xưa
Hàng cây trung niên phai màu nắng
Báo hiệu mùa xuân đã trở về

Via @: nongdanmo.com

Xuân sang vạn vật mang tương đối ấm
Cành lá chồi non nảy lộc mầm
Xuân về thầy cô thêm một tuổi
Đón xuân mang ánh nắng xuân tràn

Hiện giờ trường cũ đã khác rồi
Ko còn ngói đỏ một màu tươi
Tiếng chim ríu rít trên cành lá
Thầy cô đã tới lúc về già.

20. Bàn tay của cô

Sở hữu một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phường trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời.

21. Nghĩ về thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng…
Làm con chạnh nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa…

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Sở hữu người nào nhớ chăng hình ảnh con đò?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi tới hiện nay
Con muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại
Con tới với thế cuộc từ sự hy sinh thầm lặng đó
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

22. Bụi phấn xa rồi – Thái Mộng Trin

Ngơ ngẩn chiều lúc nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa ngất nghểu hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn thương nhớ,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương! Bạn cũ hiện nay xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi xa rời rồi!
Thế cục cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt hiện nay để nhớ người nào???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Thế cục cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Không thể quên!!!

23. Nhớ cô giáo trường làng cũ – Nguyễn Văn Thiên

Bao năm lên phường, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại
Tay cô cầm ấm tới giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

24. Hoa và ngày 20/11

Nụ huê hồng ngày xưa đó
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm đó
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ huê hồng ngày xưa đó…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô với còn cài? Nụ huê hồng ngày xưa đó…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

25. Ươm mầm

Học trò như những trồi non
Nếu ko chăm bẵm chỉ còn cây khô
May mà với những thầy cô
ko quản vất vả chăm lo cho trồi
Giờ trồi đã to khôn rồi
Tình cô trồi sẽ trọn đời ko quên.

26. Vào vùng ước mơ

Những người đi bắc nhịp cầu
Đưa bao thế hệ đi vào văn minh
Tâm tư mang nặng tình nghĩa
Thầy cô thương mến bóng hình còn in
Vùng quê hiếu học Đức linh
Sở hữu bao hoa trái sản sinh đức tài
Hướng về điểm sáng tương lai
Tiếp nhiều thé hệ nối dài ước mơ
Bay cao xa tới bờ bến
Quê hương quốc gia mong chờ tuổi xuân
Thầy cô chấp cánh, căng buồm
Tuổi xuân thẳng tiến vào vùng ước mơ.

27. Nhớ ơn thầy

Em nhớ mãi thầy cô nghĩa nặng
Đôi vai oằn lẳng lặng chiều nao
Chứa lên tiếng nói ngọt ngào
Đang dìu dắt những ước ao học trò.

Nhiều lúc thấy sầu lo trong dạ
Bởi thầy cô vất vả một đời
Ko hề bỏ trẻ chơi vơi
Dù luôn vất vả vẫn cười sướng vui.

Chỉ mong được đẩy lùi cực khổ
Cho cô thầy bớt đỡ mệt hơn
An nhiên tự tại cõi hồn
Ơn người khắc giữ tim con mỗi ngày.

Giữ lại nét thơ ngây đã cũ
Dưới mái trường đã phủ rong rêu
Gợi ta suy nghĩ bao điều
Cô thầy là những tình yêu vô bờ.

28. Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì phải nhớ nguồn
Ăn quả thì phải nhớ người trồng cây
Dạy ta biết chữ hôm nay
Thành người với ích công Thầy ơn Cô

Lỡ yêu thích nghiệp lái đò
Chỉ mong truyền dạy học trò thành công
Thầy Cô nào với trông mong
Chúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn..

Dạy từng đứa trẻ thành Nhơn
Truyền từng bài giảng phấn mòn cổ đau
Chỉ mong Trò hiểu thật mau
Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng.

Thời kì thoăn thoắt chẳng ngừng
Thầy Cô vẫn dạy trò cưng của mình
Tới đi từng đứa học trò
Người nào quên người nào nhớ người nào nhìn Thầy Cô..

“Qua Sông thì phải lụy Đò”
Mấy người nào qua khỏi nhớ Đò ngày xưa
Người chèo dẫu với nắng mưa
Vượt qua sóng dữ, vẫn đưa Học Trò.

Cúi đầu xin lỗi Thầy Cô
Lâu rồi con cũng quên Đò từng đưa
Chữ đầy sợ nói thêm thừa
Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn..

29. Cung chúc thầy cô

Chúc mừng thầy cô ở xa gần
Niềm vui tràn ngập khắp mọi nhà
Tình cảm thầy trò nhiều thương mến
Ấm lòng đón nhận những bó hoa

Vinh danh cao quý sự nghiệp thầy
Tận tình giảng dạy sống thẳng ngay
Gian truân nếm trải tâm vẫn sáng
Vất vả ko buông sự nghiệp này

Khó khăn gian khổ ko nề hà
Hóc búa thách thức vẫn vượt qua
Cao quý hơn mọi nghề cao quý
Chính là nghề giáo ở nước ta

Tài năng cống hiến lâu nay nay
Công lao trời bể của cô thầy
Giáo dục thành công bao thế hệ
Rạng rỡ non sông quốc gia này.

30. Ko đề

Tri thức ngày xưa trở lại đây
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò tới vinh quang đãng nơi đất lạ
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con vượt đắng cay!

Trên đây là những bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất mà Wiki Cách Làm đã sưu tầm và san sẻ với những bạn. Hãy chọn ra bài thơ mà bạn yêu thích nhất hoặc dựa vào đó để tự sáng tác ra bài thơ hay, ý nghĩa dành tặng thầy cô yêu kính của mình trong ngày 20/11 sắp tới nhé.

Article post on: nongdanmo.com

Recommended For You

About the Author: Bảo