Những Bài Văn Xuôi Ngắn Về Thầy Cô nhân ngày 20/11 – Văn mẫu lớp 7: Đoạn văn ngắn về thầy cô và mái trường (19 mẫu)

Những Bài Văn Xuôi Ngắn Về Thầy Cô nhân ngày 20/11 – Văn mẫu lớp 7: Đoạn văn ngắn về thầy cô và mái trường (19 mẫu)

Trường học là nơi lưu giữ những kỉ niệm về thầy cô và bạn bè. Chính vì vậy, hôm nay, Download.vn sẽ sản xuất Bài văn mẫu lớp 7: Đoạn văn ngắn về thầy cô và mái trường, rất hữu ích và cần thiết.

Đoạn văn về thầy cô và mái trường

Tài liệu bao gồm 19 đoạn văn mẫu, tạo điều kiện cho những bạn học trò lớp 7 mang thêm tài liệu tham khảo để hoàn thiện bài viết của mình. Mời tham khảo nội dung chi tiết ngay bên dưới.

Top những bài văn xuôi ngắn về thầy cô nhân ngày 20/11 hay nhất

1. Những bài văn hay về thầy cô giáo 20 -11, mẫu số 1

Thời kì chẳng khác nào một cỗ máy vĩnh cửu cứ thế trôi đi ko bao giờ trở lại. Nó cứ lặng lẽ trôi đi mà ko quan tâm tới những gì xung quanh nó. Thầy cô là người cảm nhận rõ nhất. Thời kì trôi đi là những ngày thầy vất vả dạy dỗ đàn em thơ, nâng niu từng nét chữ, khuyên dặn trò từng lời… Những canh thâu ko ngủ, thức trắng đêm bên bàn giáo án, dưới ánh đèn khuya, bàn tay gầy gầy, xương xương cầm bút viết từng chữ xinh xẻo trên trang giấy trắng. Tri thức của em ngày càng sâu rộng là nhờ công lao to to của thầy cô. Chúng em biết, vì tương lai tươi sáng của chúng em, vì muốn quốc gia ngày càng tươi đẹp hơn, Thầy cô đã hiến dâng cả thế cuộc và tuổi thanh xuân của mình.

Thầy cô là điểm tựa, là nơi sưởi ấm cho những con tim đang mong ước một niềm tin hứa hứa hẹn. Thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào, chúng em còn bỡ ngỡ trước ngôi trường xa lạ vậy mà hôm nay lại mang đầy xúc cảm tâm tư vương vấn của ngày ra trường. Lưu luyến thay ôi chiếc tuổi học trò chẳng khác nào dòng điện nhạc hòa lên trong phút giây đầy luyến tiết .Cuộc thế người học trò hệt như âm điệu một khúc nhạc vội vang lên rồi cũng tự tắt đi để laị dư ba trong lòng người nghe những nỗi niềm thầm kín. Đời học trò là phải thế, là phải được tận hưởng là phải được vui chơi nhưng phải được giới hạn lại ở những phút giây nào đó để hòa cùng lời giảng của thầy cô, lời ân cần quan tâm mà ko cần đền đáp mà chỉ mong mỗi một ngày mong ước đưa lũ “trò” của mình tới những bờ bến tương lai tươi đẹp.

Công ơn đó to to biết bao, cao cả biết nhường nào…Một lời thôi làm sao tả hết công ơn to to như trời biển của thầy cô đối với chúng em. Thay cho lời muốn nói, em chúc cô luôn mạnh khoẻ, xoành xoạch gặp được nhiều niềm vui trong cuộc sống chúc cô 20-10 vui vẻ.

Những bài văn hay về thầy cô giáo 20-11, san sớt những dòng xúc cảm về thầy cô ý nghĩa, lắng đọng

Thầy giáo, trường học, học trò,… là một trong rất nhiều chủ thể của ngành giáo dục Việt Nam. Để hiểu rõ hơn về những quy định về thiết chế, triết lý, phương thức hoạt động,…, của ngành giáo dục, độc giả mang thể tham khảo thêm thông tin trên wikipedia.org qua nội dung bài viết này.

2. Bài văn ngắn về thầy cô 20-11, mẫu số 2

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi ko nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai.

Thời kì ơi xin giới hạn lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Article post on: nongdanmo.com

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

Những dòng sông dài, sâu nhiều chỗ nước xoáy ẩn chứa nhiều sự nguy hiểm từng ngày vẫn lặng lẽ đưa đò. Để rồi thời kì trôi qua người khách đi đò năm nào đã cập bến ước mơ, tung đôi cánh vào khoảng trời riêng. Một ngày ngoảnh lại vẫn con sông năm nào, vẫn người lái đò nơi đó đang đưa người cập bến tri thức. Đã biết bao chuyến đò cập bến trong thế cuộc người lái đò và đã biết bao thế hệ học trò trưởng thành dưới bàn tay rét mướt của người thầy người cô. Thầy cô cho em cho chữ, cho em học đạo làm người, mở cánh cửa tương lai giúp em tự tín bước vào xã hội công nghiệp hóa, hiện đại hóa.Công ơn to lao của thầy cô, chúng con ko biết phải đền đáp như thế nào? Chúng con biết rằng mang nhiều lúc đã làm thầy cô buồn lòng, ko vui. Chúng con xin hứa sẽ phấn đấu thành công nữa để mang thể phần nào bù đắp những lỗi lầm của mình.Xin cảm tạ thầy cô đã cho chúng con những bài học, những hình ảnh ý tưởng để chúng con xây đắp thế cuộc của mình. Tương lai của chúng con sẽ luôn gắn hình ảnh của những người thầy, người cô trong đó.

Tự hào trước những công lao to to của những thầy, những cô,những người cha ,người mẹ thứ 2 , chúng con xin gửi tới thầy cô những lời tri ân và hàm ơn sâu sắc nhất. Ở nơi phương trời xa, chúng conc xin kính chúc thầy cô mang một ngày 20/11 luôn vui khỏe và hạnh phúc. Chúc cho mọi lời chúc của tất cả thế hệ học trò dành cho thầy cô đều trở thành hiện thực.

Tuyển tập những bài văn viết về thầy cô giáo, những người lái đò thầm lặng đưa con thuyền tri thức cập bến thành công hay, đặc sắc nhất

Cùng với những bài văn hay về thầy cô giáo, những bài văn mẫu san sớt cảm nhận về thầy giáo, cô giáo cũng được nhiều bạn học trò tìm kiếm. Nếu cũng đang gặp vấn đề với đề văn này, bạn mang thể tham khảo thêm những bài văn san sớt cảm tưởng về thầy cô giáo hay nhất dưới đây.

3. Những bài văn hay về thầy cô giáo, mẫu số 3

“Học trò như trang giấy trắng

năm tháng qua đi thầy cô viết thêm vào.

Lời hay ý đẹp giấy thêm sáng,

tri thức mênh mông giấy thêm dày.”

Source: nongdanmo.com

Từ lúc tỉnh ngộ chào đón thế cuộc, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương đó nuôi nấng tôi nên người và lúc đó, tôi tưởng rằng trong thế cuộc này chỉ mang cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng ko, từ lúc hòa nhập với xã hội và nhất là từ lúc lẫm chẫm bước vào môi trường học tập, tôi mới biết trong thế cuộc này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt một quãng đời ko chỉ mang cha mẹ, mà còn mang những người thầy, người cô.

Phải, thầy cô đã dìu dắt tôi từ những năm trước tiên của thế cuộc đi học. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Thấp những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, họ đã dành một phần thế cuộc mình để trau chuốt, dẫn dắt người học trò từng bước đi trên con đường còn bao gai góc phía trước. Đã mang người nào đó nói rằng: “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò tới được bờ bên kia.” Thật đúng tương tự. Để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò” phải phấn đấu giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà mang người nào biết được rằng, trong suốt chặng đường đó, họ phải vượt qua bao nhiêu gian truân vất vả. Phải, “người đưa đò” phải tiêu dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những lúc mang “mưa to”, “gió to”. Rồi lúc đã đưa được khách qua sông, ” người đưa đò” lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả đó. Và cứ thế, cứ thế, những người thầy đã dành cả thế cuộc để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, ko quản khó khăn, mỏi mệt. Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn, hàng vạn lần nhưng họ vẫn ko buồn chán, bởi vì trong trái tim họ chỉ mang duy nhất một khát khao – uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thành người.

Thầy cô ko chỉ hi sinh công sức và thời kì của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước chiếc xã hội rộng to này. Những đứa trẻ đó ngờ ngạc nhìn ra thế cuộc với sự dẫn dắt và tình yêu thương của thầy, của cô. Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi mang đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Thầy cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để thuận lợi ăn sâu vào tâm trí của từng học trò. Nếu như ko mang lòng yêu thương dành cho học trò của mình, thì liệu họ mang tận tình, hi sinh nhiều tương tự được ko? Phải, công việc hằng ngày của những người thầy, người cô xuất phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình yêu đó luôn cháy bỏng trong tim mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những sinh linh bé nhỏ vẫn còn lẫm chẫm bước đi trên phố đời.

Bánh xe thời kì cứ quay lặng lẽ, chúng tôi dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của những thầy những cô. Nhớ lắm tà áo dài thướt tha của cô, dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy. Nhớ lắm những bài học làm người, những tri thức khoa học mà mấy năm qua tôi được học nằm lòng. Một năm qua đi, chúng tôi lại phải chào tạm biệt những người thầy, người cô để bước tiếp sang lớp mới, học thêm những bài học mới. Lòng chúng tôi lại bổi hổi lúc nhìn thấy hình bóng thân yêu của những người thầy người cô mà xưa kia đã giảng dạy chúng tôi bằng một tấm lòng tận tụy. Và mỗi năm cứ tới ngày 20/11, toàn thể học trò trên khắp quốc gia Việt Nam lại nhiệt liệt chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người làm nghề giáo, giờ đây được đền đáp bằng những bó hoa, những lời chúc vô cùng ý nghĩa của chính người học trò mà xưa kia mình đã dạy dỗ, khuyên bảo. Trên khuôn mặt của họ lúc bấy giờ rạng rỡ một nụ cười. Vâng, họ hạnh phúc, hạnh phúc ko phải vì được đền đáp mà hạnh phúc vì được gặp lại những đứa con thân yêu mà họ đã coi như một phần của thế cuộc mình.

Cuộc sống mang biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học trò thân yêu. Tình cảm đó thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương đó đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học trò trong suốt cả thế cuộc đi học. Nếu rồi đây tôi ko còn là một đứa trẻ, nếu rồi đây tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽ ko quên đâu! Ko bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bát ngát của thầy cô dành cho tất cả học trò của mình- những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của thế cuộc.

4. Bài văn ngắn về thầy cô nhân ngày 20-11, mẫu số 4

Thời cắp sách tới trường là khoảng thời kì đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt tới rồi vụt đi, của cả sự ngỗ ngược. Ngày bé, cứ ngỡ chỉ mang bố, mang mẹ là yêu thương ta rất mực. Tới tuổi đi học, ta nhìn thấy còn mang những người cha, người mẹ của hơn 42 đứa con đang tới tuổi ẩm ương. Họ từng bước dạy ta nên người, dạy tri thức, dạy cuộc sống, dạy ta biết ta phải làm gì trong thế cuộc khó khăn này. Cô Hương- thầy giáo chủ nhiệm tôi 3 niên học đó đã cho tôi biết được những điều quý giá đó.

Ngày mới vào trường bỡ ngỡ, người trước tiên tôi được xúc tiếp là cô. Vẻ trầm tĩnh của cô trong lần đầu họp mặt đó tới giờ còn nguyên trong tâm trí tôi. Cô cười tươi lắm. Nhận đám học trò mới mà thấy hình như cô đã coi chúng tôi như con ruột. Cô biết và hiểu được tâm lý của những đứa con gái mới to: điệu đà. Cô ủng hộ chúng tôi làm đẹp, song lại chỉ trong phạm vi cô cho phép.

Nghiêm khắc là điều tiếp theo tôi thấy được trong con người cô. Cứ tới tiết giờ sinh hoạt lớp là nhường nhịn như nhìn cô mang vẻ rất đáng sợ,vì chúng tôi là Một lớp quậy nhất thì k người nào dám nhận vị trí thứ 2 ,nên cô phải nghiêm khắc như thế thì chúng tôi mới học tập tốt hơn được.

Đó là chuyện trên lớp. Trong cuộc sống thường ngày, lúc phải đối diện với khó khăn, điều tôi nghĩ tới trước tiên là “nếu là cô, cô sẽ làm gì”. Nhường nhịn như mọi vấn đề đều ổn thỏa lúc mang cô kế bên. Lời khuyên, cách khắc phục hay thuần tuý chỉ là lời động viên của cô luôn đem lại kết quả ko thể tưởng. Khó khăn ko còn là khó khăn, nó trở thành bài học cuộc sống để cô dạy chúng tôi cách đối diện. Dạy cho chúng tôi biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã bởi cuộc sống đâu phải là một chuỗi êm đềm, bằng phẳng mà nó mang rất nhiều ngã rẽ

Via @: nongdanmo.com

Cô còn dạy cho chúng tôi biết yêu thương, san sớt với những người xấu số. Biết thông cảm, biết trân trọng những điều quý giá qua từng trang sách,từng bài văn. Tôi luôn cảm thấy mình may mắn vì được làm học trò của cô trong suốt những tháng năm cấp ba. Có nhẽ cô là báu vật vô giá mà đám học trò (12A1) chúng tôi được nhận. Tôi luôn nhớ, luôn trân trọng từng khoảnh khắc đẹp đẽ được bên cô, bên lớp.

5. Những bài văn xuôi ngắn về thầy cô, số 5

Thời kì cứ lặng lẽ trôi đi chỉ để lại những hồi ức về một thời tuổi xanh sôi nổi, xốc nổi đầy hăm hở với bao yêu thương, khát vọng, Nó ôm ấp biết bao nhiêu kỷ niệm về tình thầy, tình bạn. Mỗi con người lúc đã to lên có nhẽ đều để lại những dấu ấn riêng cho mình về khoảng thời kì đẹp nhất trong đời đó. Tuổi học trò với những mộng mơ, những lo lắng ngẫu nhiên, những ý tưởng chợt tới rồi chợt đi. Tất cả đều được xây dựng và to lên dưới mái trường – nơi ta luôn mang bạn bè và thầy cô kế bên sẻ chia những vui buồn cùng ta.

Cuộc thế học trò của mình, em đã may mắn được rất nhiều người cô, người thầy dìu dắt giúp em trưởng thành hơn từng ngày. Nếu người nào đó hỏi: “Người nào là người đã mang lại cho bạn nhiều bài học quý giá nhất” em sẽ ngay ngay thức thì trả lời rằng đó là người thầy chủ nhiệm cấp 3. Thầy ko chỉ giảng dạy tri thức mà còn mang tới những điều mới mẻ trong cuộc sống của em. Từ những giờ sinh hoạt lớp tràn ngập tiếng cười, thầy truyền đạt “bí kíp” tán gái cho những bạn nam nhưng sau đó lại dạy cho những bạn nữ cách để ko bị tán… Từ những hoạt động tập thể cho tới những buổi đi phiêu lưu mà ko nơi nào mang thể mang lại những trải nghiệm quý giá đó. Em cũng ko biết nói gì để thanh minh hết sự hàm ơn và kính trọng của mình đối với thầy nữa. Cảm ơn thầy vì tất cả mọi thứ.

Được thầy dạy dỗ là chiếc duyên to trong đời của em. “Ơn dạy dỗ cao nhường nhịn hơn núi, nghĩa thầy cô như nước biển khơi, công cha mẹ con luôn tạc dạ, ơn thầy cô con mãi ghi lòng”. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11, em xin chúc thầy mạnh khỏe và luôn thành công trong sự nghiệp trồng người.

6. Những bài văn ngắn về thầy cô ngày 20 11, mẫu số 6

Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, tới chiếc ngày mặc cả một năm mới mang một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc tới ngày Nhà Giáo Việt Nam thì mọi ký ức của thời học trò lại ùa về. Nhớ những lời dặn dò, những chiếc vỗ vai, hay cả những lời răn đe nghiêm khắc của thầy cô lúc học trò mắc phải lỗi.

Thầy cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la to lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí mang thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng mang.

Thầy cô là người luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quá mà những đứa học trò gây ra, hay thường là những vị phúc tinh của những học trò bị bắt nạt. Với thể nói thầy cô như là những thần tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy.

Thầy cô là người đã dạy con nét chữ trước tiên để rồi sau này, lúc con to hơn một tẹo, con mới hiểu sự ân cần của cô, lúc cầm tay con uốn từng nét chữ ko chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà nết người của con cũng khởi đầu từ những nét chữ A,B,C. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn nông cạn” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học trò của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

Nhớ ngày 20/11 năm xưa chắc người nào cũng trải qua chiếc thời mà đòi mẹ phải tậu quà để đi tặng thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là ko dám đi một mình, lần nào cũng phải mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ mang biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi cho bằng được. Quà 20/11 lúc xưa cũng chỉ là dầu gội, mì chính, sữa hay cuốn sổ và chiếc bút, nhà mang điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ để đi dạy. To lên chút thì đã biết đường đi tậu quà cho thầy cô, nhưng tới lúc tặng thì run cầm cập, gặp thầy cô ở trường suốt ko sao cả nhưng mà gặp riêng thầy cô thì ko dám tới. Nhớ lúc đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng cho thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: “Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11” rồi chạy chiếc vèo ra ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò quay trở lại ngồi chơi, nhưng cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi “Cô (Thầy) cho em xin phép”. Tới hôm sau vẫn còn ko dám gặp thầy cô.

To lên rồi học cấp 3, ngày 20/11 được xem như là một ngày học nhẹ nhõm của học trò thì phải – theo tôi nghĩ như thế. Vì ngày 20/11 thường thì thầy cô khuyến mãi ko dò bài, học trò cũng ko phải thấp thỏm vì chiếc giờ dò bài như thường ngày. Thỉnh thoảng thì còn được nói chuyện phiếm và nghỉ học luôn môn đó, thường thì lớp trường đại diện lớp tặng hoa cho thầy cô rồi thôi, xong chiếc ngày 20/11.

Nhưng chiếc ngày 20/11 ko phải thầy cô vui vì được nhận hoa và quà của học trò thôi, thầy cô vui vì thấy rằng những đứa học trò của mình đã to khôn hơn, thầy cô lúc thấy những thành tựu của mình tốn bao công sức tâm huyết đạt được thành tựu, đó là điều mà làm cho thầy cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình.

Ko biết ngày 20/11 của bạn như thế nào nhưng của tôi là một ngày đầy xúc cảm, tuy đi làm xa ko thể tới thăm thầy cô được, nhưng ko lúc nào thầy cô ko nhớ tới tôi. Lúc tôi gọi điện thoại chưa kịp nói tên mình thì thầy cô đã nhìn thấy tôi trước ,tôi vui mừng và thỉnh thoảng là bật khóc, cho dù lúc đi học tôi mang phá, mang quậy nhất lớp thì thầy cô vẫn nhớ và cười phì nói: “Thằng học trò phá nhất lớp của cô nay làm ở đâu rồi, mang khỏe ko? Năm nay cho gọi điện thoại nhưng năm sau phải về nhà thăm cô đấy nhé!!!”. Trải qua biết bao lứa học trò, bao nhiêu năm nhà giáo mà thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng minh một điều là thầy cô luôn dành mọi tâm huyết cho những đứa học trò nhỏ bé, dù mang hay nghiêm khắc với mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều tốt nhất cho mình mà thôi. Chắc điều đó người nào cũng cảm nhận được như tôi, vì nếu ko mang những điều như thế thì bạn mang thể thành công hay sống tốt hơn như hiện nay để còn ngồi đọc những dòng tốt viết đây.

Lúc ngồi viết những dòng này thì nhớ lại những trò tai quái của mình đã mang tới cho thầy cô… Sao mang thể làm những trò đó nhỉ, nhưng mà thôi “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” mà, nhưng dù gì thì cũng mong ngày 20/11 sắp tới, hãy bỏ một tẹo thời kì nếu như được hãy tới thăm thầy cô, thầy cô sẽ ko quên bạn đâu, nhưng nếu ko được thì hãy dành cho một cuộc điện thoại chỉ năm, mười phút thôi. Đừng chỉ gửi một chiếc hình lên mạng Xã hội cho thầy cô và kèm theo dòng ngắn ngủn: “Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) mang ngày lễ vui vẻ” là thôi.

Xin cảm ơn những thầy cô đã dìu dắt con từ những ngày trước tiên học lễ, hậu học văn. Những yêu thương, trân trọng và thành kính nhất là tất cả những gì con muốn những người cô thầy đã dạy dỗ con nên người. Chúc những thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để mãi mãi xây dựng cho sự nghiệp trồng người.

Trên đây là top 5 bài văn hay về thầy cô nhân ngày 20/11 hay, cảm động nhất. Hãy đọc, tham khảo và tìm ra ý tưởng viết văn tri ân thầy cô giáo ngày 20 thán 11 theo cách mộc mạc, tư nhiên của riêng mình bạn nhé!

Article post on: nongdanmo.com

Recommended For You

About the Author: Bảo