Văn mẫu lớp 7: Kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường 2 Dàn ý & 12 bài văn mẫu lớp 7

Văn mẫu lớp 7: Kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường  2 Dàn ý & 12 bài văn mẫu lớp 7

Kỉ niệm ngày khai trường với ý nghĩa to to trong quãng đời học trò. Chính vì vậy, tài liệu Bài văn mẫu lớp 7: Kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường, sẽ vô cùng hữu ích cho những bạn học trò.

Kể về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

Tài liệu sẽ bao gồm dàn ý Hai chi tiết và 12 bài văn mẫu lớp 7 sẽ phân phối thêm ý tưởng cho độc giả lúc hoàn thiện bài viết của mình. Mời tham khảo nội dung của tài liệu ngay sau đây.

Dàn ý kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường

Dàn ý số 1

1. Mở bài

Giới thiệu kỉ niệm về ngày khai trường mà em sẽ kể.

2. Thân bài

- Trước lúc tới trường:

  • Tâm trạng nôn nao, hào hứng lạ thường.
  • Chuẩn bị đầy đủ sách vở, quần áo mới…

- Lúc tới trường:

  • Tung tăng đi kế bên mẹ, nhìn mẫu gì cũng thấy đẹp đẽ, đáng yêu (bầu trời, mặt đất, con đường, cây cối, chim muông… )
  • Thấy ngôi trường thật to to, còn mình thì quá nhỏ bé.
  • Ngại ngùng trước chỗ đông người.
  • Được mẹ động viên nên mạnh dạn hơn đôi chút.

- Lúc dự lễ khai trường:

  • Lần trước hết trong đời, em được dự một buổi lễ trang nghiêm như thế.
  • Thấy ngỡ ngàng và lạ thường.
  • Vui và tự hào vì mình đã là học trò lớp Một.
  • Rụt rè làm quen với những bạn mới.

3. Kết bài

Xúc cảm của em: Hoan hỉ, hào hứng và vô cùng hạnh phúc...

Dàn ý số 2

1. Mở bài

Dẫn dắt, giới thiệu về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường: Trong quãng đời học trò, kỉ niệm về ngày khai trường với vai trò rất quan yếu. Bởi vậy mà, chúng ta luôn trân trọng và ghi nhớ. Những kỉ niệm đấy đã trở thành hành trang để mỗi người hướng tới tương lai.

2. Thân bài

- Những việc làm trước buổi lễ khai trường: Thức dậy thật sớm để chuẩn bị; Được người thân đưa tới trường…

- Miêu tả đôi nét về ngôi trường trong buổi lễ khai học:

  • Sân trường được quét dọn sạch sẽ, Ghế được xếp thẳng hàng…
  • Trên sân khấu treo một tấm băng rôn màu xanh với dòng chữ màu trắng nằm ở chính giữa vô cùng vượt bậc “LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 20… - 20… ”
  • Thầy cô, học trò ăn mặc trọng thể.

- Diễn biến của buổi lễ:

  • Những tiết mục văn nghệ được trình diễn.
  • Lễ diễu hành chào mừng học trò khối lớp sáu.
  • Buổi lễ chào cờ nghiêm trang.
  • Lời phát biểu của thầy hiệu trưởng.

- Điều cảm thấy ấn tượng nhất: Tiếng trống khai trường…

3. Kết bài

Khẳng định lại ý nghĩa của ngày khai trường: Với thể nói rằng, ngày khai trường trước hết dưới mái trường Trung học hạ tầng thật đẹp. Em sẽ luôn trân trọng và khắc ghi những kỉ niệm đó như một món quà quý giá.

Em hãy kể lại những kỉ niệm sâu sắc của ngày khai trường trước hết

Bài văn mẫu số 1

Giờ đây tôi đã là một học trò lớp bảy của mái trường Trung học hạ tầng thân yêu. Nhưng tôi vẫn còn nhớ như in những kỉ niệm của ngày tựu trường trước hết.

Đó là một buổi sáng mùa thu thật đẹp. Bầu trời cao vợi và xanh thẳm. Mẹ đưa tôi tới trường bằng chiếc xe đạp đã cũ. Hôm nay, tôi sẽ dự lễ khai học trước hết. Con đường đi học đã thân thuộc, nhưng tôi lại cảm thấy xôn xao, bổi hổi.

Cuối cùng cánh cổng trường cấp một cũng hiện ra trước mắt tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn ngôi trường hôm nay thật khác. Những anh chị học trò lớp to hoan hỉ bước vào trường. Tôi được mẹ dắt vào hàng ghế của khối lớp một. Xung quanh, bố mẹ của những bạn khẽ thì thầm trò chuyện với con mình. Cô giáo chủ nhiệm tuần tự đưa chúng tôi vào vị trí ngồi của mình. Hôm nay, cô thật xinh đẹp trong bộ áo dài thướt tha. Nụ cười của cô làm tôi cảm thấy thật rét mướt. Buổi lễ khai học diễn ra thật long trọng. Tôi cảm thấy vui vẻ và tự hào vì mình đã là học trò lớp Một. Lời phát biểu của cô hiệu trưởng đã kết thúc buổi lễ. Tiếng trống vang lên như một lời chào mừng niên học mới đã tới.

Buổi lễ khai học đã để lại cho tôi một kỉ niệm đẹp ko thể nào quên. Những xúc cảm trong sáng, hồn nhiên đấy, tôi luôn để nó trong một góc của trái tim mình, để luôn nhớ về nó. Ngày trước hết đi học.

Bài văn mẫu số 2

Tới ngày nay, lúc đã là một cô học trò lớp bảy. Nhưng em vẫn còn nhớ mãi kỉ niệm về buổi lễ khai trường trước hết lúc còn là học trò lớp một.

Tối hôm trước ngày khai học, em cảm thấy thật hào hứng. Một điều gì đó lạ rất lạ đang diễn ra trong ngôi nhà nhỏ của mình. Mẹ bận bịu chuẩn bị quần áo, sách vở cho em. Bà nội lúc nhìn thấy em mặc bộ đồng phục mới đã khen ngợi: “Cháu bà to rồi, trông chững chàng ghê! Ngày mai, cháu đã là học trò lớp Một! Cố học cho thật giỏi, cháu nhé!”. Bố lại đang ở ngoài sân lau chiếc xe máy cũ kĩ để mai đưa em tới trường.

Ngôi trường Tiểu học (tên trường) chỉ cách nhà khoảng cây số mà sao em cảm thấy xa ghê. Trước cổng trường là tấm băng rôn đỏ vượt bậc dòng chữ vàng tươi: Chào mừng niên học mới 20... - 20… Hai hàng cờ đuôi nheo đủ màu phất phới trong gió sớm trông giống như những bàn tay xinh xinh đang vẫy vẫy. Niềm vui tràn ngập nơi nơi, từ bầu trời trong xanh, từ màu nắng tinh khôi, từ tiếng chim líu lo trong vòm lá lóng lánh sương thu từ những gương mặt trẻ thơ ngời ngời hạnh phúc và tin tưởng. Trong sân trường, người đông như hội. Những bạn trai tỏ ra mạnh dạn hơn. Những bạn gái ngại ngùng quấn bên chân mẹ, chẳng nỡ rời. Em cũng vậy. Nhìn ngôi trường ba tầng rộng to, em cảm thấy mình nhỏ bé làm sao! Mẹ khuyên em hãy tĩnh tâm, vui vẻ và tập làm quen với chỗ đông người. Tuy đã rất nỗ lực nhưng tim em vẫn đập thình thịch pha lẫn xúc cảm rất khó tả.

Một hồi trống vang lên giòn giã. Lễ khai học sắp khởi đầu. Những anh chị học trò lớp to khăn quàng đỏ thắm trên vai đã xếp hàng ngay ngắn. Phụ huynh trao con cho những thầy cô giáo chủ nhiệm lớp Một. Đây đó nổi lên tiếng khóc thút thít, tiếng gọi mẹ nho nhỏ. Em ko khóc nhưng nước mắt cũng rơm rớm quanh mi. Một nỗi xúc động khó tả dâng lên trong lòng. Em lưu luyến rời tay mẹ, cùng những bạn xếp hàng theo lớp.

Buổi khai học trước hết trong đời học trò mới long trọng và trang nghiêm làm sao! Tiếng trống trường thôi thúc, náo nức lòng người. Lá cờ Tổ quốc bay phần phật trên đỉnh cột. Thầy giáo và học trò đứng nghiêm, mắt hướng về lá quốc kỳ. Tiếng quốc ca vang vang trên sân trường rực nắng. Cô hiệu trưởng đọc lời khai học niên học. Sau đó cô dặn dò, khuyên nhủ chúng em nhiều điều. Cô chúc chúng em học tập ngày càng tiến bộ. Buổi lễ kết thúc, chúng em theo cô Hồng về nhận lớp. Lớp 1A gồm bốn chục học trò. Em rất vui lúc gặp lại Sơn và Hải, hai bạn học chung ở trường Mẫu giáo Sơn Ca. Chỉ một lúc sau, em đã biết tên những bạn ngồi cùng bàn là Hoa, Tâm và Ngọc. Những câu chào hỏi rụt rè làm quen cùng những ánh mắt bỡ ngỡ thật dễ thương!

Tan học, mẹ đã đợi sẵn ở cổng trường. Ríu rít như chú chim non, em kể cho mẹ nghe những chuyện về buổi khai trường, cho tới ngày nay, những hình ảnh đấy vẫn hiện lên nguyên vẹn trước mắt em. Nó đã trở thành kỉ niệm đẹp đẽ ko thể nào quên của thời thơ ấu.

Bài văn mẫu số 3

Ngày bước vào ngôi trường tiểu học lần trước hết là một kí ức đẹp trong em. Buổi sáng cuối thu hôm đấy, mẹ chở em tới trường. Mẹ dặn dò, động viên em rất nhiều nên em cũng bớt lo lắng đôi chút.

Article post on: nongdanmo.com

Cảm giác hào hứng, hồi hộp xen lẫn lo lắng vẫn còn in lại rất rõ rệt. Mẹ thấy em vui vẻ tương tự nên rất vui. Mẹ kể cho em nhiều thứ lắm, nhất là lần đầu mẹ tới trường giống em ngày nay. Mẹ bảo rằng lúc đấy mẹ rất lo sợ nhưng lúc vào trường thì cứ như một toàn cầu mới vừa chào đón mẹ vậy. Em yên lặng lắng tai kỹ từng chút. Lâu lâu, em chứa tiếng hỏi những thắc mắc mà chỉ với mẫu lứa tuổi đó mới với thể nghĩ ra được. Nào là “Mẹ ơi, cô giáo với dữ ko? Cô giáo với đánh con hay những bạn với nạt con ko?”. Mẹ chỉ mỉm cười trước những thắc mắc ngây ngô của em. Lúc mẹ bảo rằng sắp tới trường rồi, tim em bỗng đập nhanh hơn thường nhật. Em ôm chặt lấy mẹ, rúc đầu vào tấm lưng người như sợ bị người nào đánh.

Mẹ cứ mỉm cười, thì thầm câu hát: “Ngày trước hết đi học, mẹ dắt em tới trường. Em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ ngon dỗ ngọt yêu thương”. Mẹ nói với em rằng: “Con ơi, đừng lo sợ gì cả. Bước qua cánh cổng này, một toàn cầu mới hoàn toàn thuộc về con rồi đó. Nơi đây, con sẽ gặp được nhiều bạn mới, thầy cô mới. Con sẽ học được rất nhiều tri thức hay, những bài học ý nghĩa trong cuộc sống. Hãy cho mẹ thấy con đã to và với thể bước đi bằng đôi chân của chính mình nào bé yêu. Mẹ tin con sẽ làm được tất cả”. Nghe xong, em vội quẹt đi nước mắt, nở một nụ cười thật tươi với mẹ. Mẹ hài lòng nắm tay em đi tới cổng trường. Sau đó, mẹ hôn em một mẫu rồi thả lỏng tay của mình.

Nhớ lại những câu nói lúc nãy, em lấy hết can đảm bước vào ngôi trường mới với câu nói: “Mẹ tin con sẽ làm được tất cả” cứ văng vọng bên tai. Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường của em.

Bài văn mẫu số 4

Cứ mỗi lần thấy bàng thay lá trong lòng tôi lại bổi hổi, náo nức như trở về ngày trước hết tôi cắp sách tới trường. Buổi sáng hôm đấy một buổi sáng đầu thu trong xanh và mát mẻ, tôi ngồi sau tấm lưng tảo tần của mẹ, hào hứng muốn nhìn thấy trường mới.

Cánh cổng sắt của trường đang mở rộng, cánh cửa sẽ chào đón tôi suốt năm niên học nữa. Nhìn những anh chị lớp trên nô đùa, chạy nhảy, tôi bỗng thấy lo lắng, rụt rè ko muốn vào trường, trường mới ko giống như trường mẫu giáo, to hơn và rộng hơn nhiều làm tôi thấy mình thật nhỏ bé. Nép sau lưng mẹ, thấy những bạn khác đang chạy vào trường, tôi bỗng òa khóc. Tới ngày nay tôi vẫn ko hiểu vì sao mình khóc: Vì làm nũng mẹ, vì sợ hay vì tủi thân? Mẹ dịu dàng vuốt tóc tôi, bàn tay lam lũ chai sạn lau nước mắt cho tôi. Đôi mắt tràn đầy yêu thương của mẹ long lanh, mẹ ôm chắc tôi vào lòng, xoa lưng cho tôi, dỗ tôi nín khóc. Tôi còn nhớ giọng nghẹn ngào của mẹ: “Con của mẹ khóc nhè xấu lắm. Cô giáo xinh xẻo sẽ dạy con đọc truyện cổ tích, những bạn sẽ cùng chơi ô ăn quan, xỉa cá mè. Con sẽ được khám phá bao điều hay. Nín khóc đi bé con của mẹ, mẹ đưa con vào lớp, nhé!”

Sau đó, một cô giáo nhìn rất hiền dịu bước tới. Cô mặc áo dài và mái tóc đen tuyền ngang vai, nhìn cô thật là đẹp. Cô nhẹ nhõm tới sắp tôi và nói: “Để cô dẫn con vào lớp nhé! Hôm nay là ngày vào lớp Một trước hết của con, con nỗ lực học tập nhé” - Cô nhẹ nhõm nói với tôi. Sau đó, cô đưa tôi vào bàn học của mình. Tôi nhìn xung quanh thấy những bạn nhỏ xung quanh mình và tôi ko còn sợ sệt nữa. Cô đứng lên chào cả lớp và giới thiệu tên của cô: “Cô là cô Hằng, cô rất vui vì hôm nay được gặp những em. Kể từ hôm nay, cô sẽ là cô giáo chủ nhiệm của lớp mình, cả lớp hãy cùng nỗ lực học tập thật tốt nhé!”. Một cảm giác vui vẻ tràn tới bên tôi. Tôi ko sợ hãi nữa mà thấy mình như chững chàng, to hẳn lên vậy. Tôi khoanh tay lên bàn, mở quyển vở và lấy chiếc bút chì chuẩn bị viết bài, lắng tai cô giảng bài.

Hồi đấy còn nhỏ, tôi ko hiểu hết lời nói của mẹ. Lúc to lên, tôi mới biết đằng sau nụ cười khích lệ tôi kia, mẹ đang cố giấu đi những lo lắng. Ngày khai trường vào lớp một đấy, lúc nào nhìn qua cửa lớp tôi vẫn thấy mẹ đứng đó như để truyền thêm can đảm cho tôi. Ngưỡng cửa bước vào toàn cầu tri thức, với mẹ dẫn dắt tôi, với ánh mắt, với mẫu ôm và với cả tình thương mông mênh mẹ dành cho tôi, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong ngày khai trường trước hết.

Bài văn mẫu số 5

Trong kí ức tuổi học trò của mình, kỉ niệm sâu đậm nhất đối với tôi có nhẽ đó chính là ngày khai trường trước hết. Ngày khai trường đấy dù cách đây nhiều năm rồi nhưng mỗi lúc nhớ lại tôi vẫn nhớ rõ từng sự kiện, từng xúc cảm của tôi. Có nhẽ bởi đó chính là lần trước hết tôi được xúc tiếp với một môi trường hoàn toàn mới mẻ ngoài gia đình và người thân của mình, nên ko tránh khỏi những xúc cảm lo lắng, bổi hổi. Lạ lẫm với tất cả mọi thứ, lo lắng với những thứ mới lạ xung quanh mình, đó là những cảm giác mà tôi sẽ ko bao giờ quên được.

Trước lúc bước chân vào lớp Một, tôi vẫn là một đứa bé vô cùng thơ ngây, hồn nhiên sống trong sự bao bọc, chở che yêu thương của bố mẹ và cả gia đình. Ngoài mái nhà của mình và những nơi công cùng của địa phương mình thì tôi chưa từng tới một ko gian, một môi trường nào khác. Vì vậy mà trường học đối với tôi lúc đó vô cùng mới mẻ. Để cho tôi bớt lạ lẫm thì bố mẹ tôi thường xuyên nói chuyện với tôi về trường học. Mẹ tôi nói đó cũng giống như ngôi nhà thứ hai của tôi vậy, vì ở đó sẽ với thầy cô yêu thương, dạy dỗ tôi tựa như bố mẹ. Hơn nữa, tôi sẽ với những người bạn mới. Lúc đi học, tôi sẽ cảm thấy thích thú và với nhiều niềm vui.

Được bố mẹ động viên hàng ngày thì tôi cũng dần biết thêm về nơi gọi là “trường học”. Đặc trưng là lúc nhìn anh trai và những anh chị trong xóm ngày nào cũng tới trường cũng làm tôi vô cùng tò mò. Bởi mỗi lúc đi học về anh trai của tôi sẽ kể đủ thứ chuyện, nào là hôm nay anh được điểm mười môn toán, anh được cô giáo khen vì lao động tốt, hay hôm nay anh chơi những trò chơi mới thú vị ra sao. Câu chuyện của anh vô cùng quyến rũ nên lúc nào tôi cũng chú ý lắng tai. Rồi tôi càng tò mò hơn về trường học, nơi mà ngày nào anh tôi cũng rất vui vẻ lúc trở về.

Lúc biết mình sắp phải đi học, tôi ko hề sợ hãi mà trái lại tôi lại với chút mong chờ, vì ko biết ở đó như thế nào, sẽ vui vẻ ra sao. Trước ngày khai trường, mẹ tôi đã đi chợ và tậu về cho tôi rất nhiều sách vở mới, cặp xách mới làm tôi rất vui. Dù còn chưa biết chữ nhưng tôi cũng mang sách ra bàn học, nâng niu mở từng trang sách, động tác rất nhẹ nhõm vì tôi rất sợ chẳng may mình nhỡ tay thì quyển sách xinh đẹp này sẽ rách.

Ngoài sách vở mới thì mẹ còn tậu cho tôi một chiếc cặp sách màu hồng, trên đó với in hình của búp bê tóc vàng. Và một món quà đặc trưng của bố tặng cho tôi nhân dịp tôi vào lớp Một, đó chính là một bộ váy rất đẹp. Chiếc váy với hai phần, phần áo tay bồng và phần chân váy xếp li vô cùng điệu đà. Tôi vui lắm vì ngày khai trường sắp tới này tôi ko chỉ với cặp xách mới, sách vở mới mà còn được trưng diện một bộ quần áo đẹp. Tôi càng mong chờ hơn tới ngày khai trường, mong nó nhanh nhanh tới.

Cuối cùng, ngày đó cũng tới. Hôm đấy là ngày mùng năm tháng chín, mẹ tôi đã dậy thật sớm để giúp tôi chuẩn bị đồ ăn sáng và quần áo, đồ sử dụng. Vì quá hào hứng nên tôi cũng dậy từ sớm mà ko cần mẹ phải gọi như những mọi ngày. Những hoạt động của tôi cũng diễn ra thật nhanh nhẹn khác lạ: từ đánh răng rửa mặt tới ăn sáng. Trong lúc ăn sáng, cả ông bà và bố mẹ người nào cũng đều nói với tôi rằng sắp là học trò lớp một rồi, tới lớp phải ngoan ngoãn. Điều đấy làm tôi vui vô cùng vì nghĩ mình đã to hơn rồi, từ nay mình sẽ hàng ngày tới trường như anh trai của mình.

Hôm nay, vì mẹ bận việc nên bố đã giữ nhiệm vụ đưa tôi tới trường. Ngồi trên chiếc xe máy của bố, lòng tôi cảm thấy vô cùng hồi hộp. Ngày hôm nay, tôi sẽ tới trường. Ở đó, tôi sẽ khám phá được tất cả những niềm vui, những điều kì diệu mà anh trai thường kể. Trên phố đi, tôi cứ ríu rít hỏi bố: “Bố ơi sắp tới trường rồi phải ko ạ?” rồi “Ở trường với nhiều bạn ko bố”, những thắc mắc liên tục, dồn dập làm bố tôi ko trả lời kịp. Bố chỉ phì cười mà nói “Sắp tới rồi con ạ!” làm tôi đã hồi hộp càng thêm hồi hộp.

Lúc tới trường học tôi với chút lo lắng, sợ hãi vì ở đây rất đông người, với những bạn chỉ tầm tuổi tôi, cũng với những anh chị to tuổi hơn mình. Ko khí vô cùng nở rộ, ồn ào. Nhìn nhiều bạn cũng nắm tay bố mẹ tới trường nhưng tới nơi thì òa khóc nức nở làm tôi cũng rất muốn khóc theo. Nhưng với bố kế bên tôi ko sợ hãi nữa, kiểu mẫu đứng vào hàng trước hết nên tôi được cô giáo tuyên dương và bố em thì rất tự hào. Đó là những kỉ niệm giản đơn nhưng có nhẽ ko bao giờ tôi với thể quên được về ngày khai trường trước hết của mình.

Source: nongdanmo.com

Bài văn mẫu số 6

Năm nay em đã là học trò lớp 7. Nhưng  ngày khai trường vào lớp một vẫn để lại trong kí ức em ấn tượng sâu đậm nhất. Mỗi lúc nhắc tới, những hình ảnh đẹp đẽ nhường nhịn như lại hiện lên nguyên vẹn trước mắt em.

Em vẫn nhớ lúc đó, suốt mấy ngày liền, em đã sống trong tâm trạng nôn nao và hào hứng. Bài hát thân thuộc mọi lúc em vẫn hát sao hôm nay nghe xúc động lạ thường: “Tạm biệt búp bê thân yêu, Tạm biệt gấu Misa nhé, Tạm biệt thỏ trắng xinh xinh, Mai ta vào lớp Một rồi, Nhớ lắm, thương nhiều, trường Măng non thân yêu!”

Với một điều gì đó vô cùng kì lạ đang xảy ra trong căn nhà nhỏ bé của gia đình em. Mọi người trong gia đình người nào cũng đều hào hứng chuẩn bị nào đồ sử dụng học tập, nào giày dép… cho em. Đêm trước khai trường, cả nhà còn dành thời kì ngồi trò chuyện. Nhân vật chính của mọi câu chuyện là em. Mẹ yêu cầu em mặc thử bộ đồng phục mới tinh đã được giặt sạch sẽ. Chiếc áo trắng cổ lá sen, tay bồng, rất hợp với chiếc váy xanh màu tím than và đôi xăng đan nâu. Ơ kìa! Lạ nhỉ! Với cô bé nào giống mình quá đang cười rất tươi, khoe hàm răng thưa và trắng như những hạt ngô non! Nhìn thấy bóng mình trong gương, em bật cười khanh khách. Bà nội xoa đầu em khen: “Cháu gái bà trông chững chàng ghê! Ngày mai, cháu đã thành học trò lớp Một rồi! Phấn đấu chăm ngoan và học thật giỏi cháu nhé!”

Sáng hôm sau, vì bố mẹ đều phải đi làm nên ông nội là người đưa em tới trường. Ngôi trường tiểu học Nguyễn Du cách nhà em chỉ khoảng nửa cây số. Trên phố, bao bạn nhỏ tung tăng, hớn hở kế bên cha mẹ. Giăng ngang cổng trường là tấm băng rôn đỏ vượt bậc dòng chữ vàng tươi: “Nhiệt liệt chào mừng niên học mới”. Hai hàng cờ đuôi nheo đủ màu phơi phới trong gió sớm trông giống như những bàn tay đang vẫy vẫy. Niềm vui tràn ngập nơi nơi, từ bầu trời trong xanh, quang đãng đãng; từ màu nắng tinh khôi; từ tiếng chim líu lo chào đón rạng đông trong những vòm lá lóng lánh sương thu; từ những gương mặt ngời ngời hạnh phúc và tin tưởng.

Trong sân trường, người đông dần. Những bạn nam tỏ ra mạnh dạn hơn. Những bạn nữ cứ ngại ngùng quẩn bên chân bố mẹ, chẳng nỡ rời. Em cũng vậy. Nhìn ngôi trường rộng to, em cảm thấy mình mới nhỏ bé làm sao! Em bỗng nhớ tới lời mẹ dặn dò hãy tĩnh tâm, vui vẻ và tập làm quen với chỗ đông người.

Tự dưng, một hồi trống vang lên thúc giục. Giờ khai học sắp khởi đầu. Những bậc phụ huynh trao con mình cho những thầy cô giáo. Đây đó nổi lên tiếng khóc thút thít, tiếng gọi “Mẹ ơi!” nho nhỏ. Vốn là một đứa bé khá mạnh mẽ nên em ko khóc. Em chỉ chào ông nội rồi nhanh chóng bước vào sân trường.

Buổi khai học lần trước hết trong đời mới long trọng và trang nghiêm làm sao! Tiếng trống trường giòn giã, thôi thúc, náo nức lòng người. Lá cờ tổ quốc bay phần phật trong gió. Học trò từng khối, từng lớp lực lượng ngay ngắn, nghiêm túc hướng về lá cờ quốc kỳ. Tiếng quốc ca trầm hùng vang vang trên sân trường rực nắng. Những anh chị lớp Bốn, lớp Năm, khăn quàng đỏ thắm trên vai.

Đầu buổi lễ, cô hiệu trưởng đọc lời khai học và dặn dò, khuyên nhủ chúng em nhiều điều. Cô chúc chúng em học tập ngày càng tiến bộ. Những tràng vỗ tay vang lên ko ngớt. Sau đó, những tiết mục văn nghệ tuần tự diễn ra. Lúc buổi lễ kết thúc, chúng em được cô Thanh chủ nhiệm đưa về lớp. Lớp 1A gồm bốn mươi lăm bạn học trò, đa phần là con gái. Em nắm chặt tay Oanh và Nga - hai bạn học chung ở trường mẫu giáo Sơn Ca, lòng bớt lo lắng. Chỉ một lúc sau, em nhanh chóng hòa nhập với những bạn trong lớp. Những câu chào hỏi rụt rè làm quen cùng những ánh mắt bỡ ngỡ lúc đấy sao thật dễ thương!

Tan học, mẹ đã tới đón em. Ríu rít như chú chim non, em kể cho mẹ nghe những chuyện đã xảy ra trong buổi khai trường trước hết trong đời. Nhịn nhường như tất cả con người, cảnh vật đều chia vui với em - cô học trò lớp Một. Lúc này, bên tai em vẫn còn văng vọng lời khuyên của cô hiệu trưởng: “Những em hãy chăm ngoan, học giỏi để cha mẹ vui lòng!”

Kể lại ngày khai trường trước hết của em

Bài văn mẫu số 1

Trong quãng đời học trò, mỗi người đều sẽ trải qua rất nhiều những ngày khai trường. Nhưng nếu phải lựa chọn một ngày khai trường đáng nhớ nhất có nhẽ chẳng người nào là ko chọn ngày khai trường trước hết:

“Ngày trước hết đi học
Mẹ dắt tay tới trường
Em vừa đi vừa khóc
Mẹ dỗ ngon dỗ ngọt bên em
Ngày trước hết đi học
Em mắt ướt nhạt nhòa
Cô vỗ về yên ủi
Chao ôi! sao thiết tha…”

Tới ngày nay em vẫn nhớ như in nhạc điệu của bài hát “Ngày trước hết đi học” đã vang lên trong buổi khai trường hôm đấy. Sáng hôm đấy, em thức dậy từ rất sớm. Chuẩn bị cặp sách và quần áo xong, em được mẹ đưa tới trường. Con đường tới trường tuy em cùng những bạn đi qua nhiều lần trong những buổi rong chơi. Nhưng ngày hôm nay em lại thấy thật xa lạ. Có nhẽ vì em cảm nhận được trong mình đã thay đổi - trở thành một cô học trò lớp một.

Lúc tới trường, ấn tượng trước hết của em là ngôi trường hôm nay thật đẹp đẽ hơn mọi ngày. Sân trường sạch sẽ và được phủ đầy bởi những hàng ghế thẳng tắp. Những bạn và những anh chị học trò trong bộ đồng phục mới, khuôn mặt người nào nấy đều rạng ngời. Những cô giáo trông thật xinh đẹp trong những bộ áo dài nhiều màu sắc. Em được mẹ đưa tới phía hàng của lớp 1A rồi khẽ nói lời chào tạm biệt. Em nhìn theo mẹ mà lòng đầy lo lắng. Theo lời cô giáo, một lát nữa thôi, khối lớp Một sẽ khởi đầu diễu hành trước toàn trường.

Ít phút sau, buổi diễu hành diễn ra. Lớp chúng em được vinh dự diễu hành trước hết. Em cảm thấy rất tự hào về điều đó. Tiếng trống cùng với tiếng bước chân của những bạn học trò làm trái tim em cảm thấy thật rộn ràng. Sau buổi diễu hành, thầy hiệu trưởng phát biểu để chào mừng những học trò lớp một. Tuy rằng ko thể nhớ rõ được những lời thầy nói, nhưng giọng nói rét mướt của thầy tới giờ vẫn còn vang vọng trong lòng em. Nhưng điều làm em nhớ nhất trong buổi lễ khai học hôm đó chính là tiếng trống khai trường. Tiếng trống khởi đầu một niên học mới - cũng là một niên học trước hết của em. Tiếng trống vang vọng trong kí ức về một buổi đầu khai trường thật ý nghĩa và thiêng liêng trong thế cuộc học trò. Nó giống như một bước ngoặc to trong thế cuộc của mỗi đứa trẻ vậy. Sau hôm nay thôi, chúng em sẽ trở thành những cô cậu học trò. Chúng em sẽ phải rời xa vòng tay của bố mẹ để tìm tới với chân trời mới - chân trời của tri thức.

Cho tới hiện tại, lúc đã to khôn. Dù đi qua biết bao ngày khai học niên học mới nhưng em vẫn nhớ về ngày hôm đấy với những tình cảm trân trọng nhất.

Via @: nongdanmo.com

Bài văn mẫu số 2

Có nhẽ trong thế cuộc mỗi người đều sẽ luôn ghi nhớ về những kỉ niệm của tuổi học trò. Đối với tôi, một trong những kỉ niệm sâu sắc và đáng nhớ nhất chính là về buổi khai trường trước hết dưới mái trường Trung học hạ tầng.

Sau biết bao tháng ngày miệt mài nỗ lực học tập để với thể hoàn thành tốt trong kì thi chuyển cấp. Tôi đã đạt được mong ước của mình là với thể đặt chân vào ngôi trường cấp hai - một ngôi trường chuyên của thị xã mà tôi hằng ước mong. Ngày hôm nay, tôi tới trường dự lễ khai học niên học mới trong tâm thế của một học trò cấp hai. Với sự thay đổi này, tôi cảm thấy mình như trưởng thành thêm một bậc vậy.

Trong bộ đồng phục mới tinh đã được mẹ giặt sạch sẽ. Tôi đeo chiếc cặp mới đã chuẩn bị đầy đủ sách vở và đạp xe tới trường. Chiếc xe đạp là phần thưởng mà bố hứa sẽ tặng tôi nếu thi đỗ. Trường mới cách nhà tôi khoảng mười lăm phút đạp xe. Lúc tới nơi, tôi cảm thấy ngôi trường hôm nay sao mà khác. Sân trường được quét dọn sạch sẽ và được phủ đầy những hàng ghế dành cho học trò. Phía trên sân khấu, dòng chữ: “Lễ khai học niên học 2020 - 2021” được in chính giữa tấm băng rôn trông vô cùng vượt bậc. Nhiều học trò đã nhanh chóng ổn định vào chỗ ngồi.
Đúng bảy giờ ba mươi phút, lễ khai học chính thức khởi đầu. Một hồi trống giòn giã vang lên. Chúng tôi khởi đầu lễ diễu hành. Ko khí tưng bừng, rộn ràng. Lúc đi qua sân khấu, tôi với cảm giác như những thầy cô đang nhìn chúng tôi. Điều đấy làm tôi cảm thấy thật hồi hộp. Sau lúc buổi lễ diễu hành kết thúc, cả trường ổn định để tiến hành nghi tiết chào cờ vô cùng nghiêm trang. Tuần tự là những lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, những tiết mục văn nghệ diễn ra. Đặc trưng, tôi vô cùng vinh dự lúc được đại diện cho toàn thể học trò khối lớp 6 lên phát biểu cảm tưởng. Lúc mới bước lên sân khấu, tôi cảm thấy vô cùng hồi hộp, thậm chí còn ko dám nhìn xuống dưới sân trường. Đây là lần trước hết tôi đứng trước nhiều người tương tự. Thật may mắn, tôi nhanh chóng lấy lại được tĩnh tâm. Bài phát biểu cũng diễn ra vô cùng trôi chảy. Sau lời phát biểu của mình, tôi đã nhận được tiếng vỗ tay của toàn trường. Lúc trở về, tôi cảm thấy vô cùng hãnh diễn.

Buổi lễ khai học kết thúc bằng hồi trống chào mừng niên học mới của thầy hiệu trưởng. Đối với tôi, tiếng trống đấy vô cùng ý nghĩa. Đó là một hồi trống trang nghiêm nhất, vang vọng nhất mà tôi từng nghe. Nó vang lên trong ko khí yên phăng phắc, nghiêm trang và hồi hộp. Tôi hiểu rằng, trong giờ phút đấy, người nào cũng nghĩ tới một niên học đầy nỗ lực ở phía trước.

Sau lúc kết thúc buổi lễ khai học, chúng tôi thực sự đã bước vào một niên học mới. Tôi cùng với Hoa - cô bạn thân của mình hào hứng cùng nhau lên lớp. Tiết học trước hết, chúng tôi được học môn Ngữ Văn - môn học mà tôi vô cùng yêu thích. Bài giảng của cô giáo đã đem tới cho tôi những bài học thật thú vị. Buổi học hôm đấy sao mà trôi qua thật nhanh và tràn ngập tiếng cười.

Dù mai này với trưởng thành, nhưng buổi khai trường năm lớp 6 cứng cáp sẽ là một dấu ấn khó phai mờ trong thế cuộc học trò của tôi.

Bài văn mẫu số 3

Quãng đời học trò của người nào cũng đều phải trải qua rất nhiều buổi lễ khai trường. Nhưng đối với tôi, ngày khai trường trước hết của những niên học cấp hai lại để lại những ấn tượng thật tốt đẹp.

Ngày khai trường của một học trò lớp sáu - học trò đầu cấp với tôi thật trọng đại. Tôi nhường nhịn như đã trưởng thành hơn một bậc. Điều đấy làm tôi cảm thấy sung sướng, hồi hộp và hào hứng mong chờ. Nhưng lúc đứng trước cánh cổng trường cao rộng, trước một sườn cảnh nở rộ tiếng nói cười, tôi lại với chút lo lắng.

Buổi lễ khai học khởi đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Một hồi trống giòn giã vang lên. Trống ngực đập mạnh, tôi hồi hộp chờ đợi những điều tiếp theo… Rồi cũng tới lượt lớp tôi diễu hành, tiếng nhạc rộn ràng, tiếng vỗ tay rào rào. Lúc đi qua trước lễ đài, tôi với cảm giác cả trường đang nhìn vào chúng tôi: những thầy cô giáo, những vị khách mời, những anh chị lớp trên… Ko khí tưng bừng, sự chào đón nồng nhiệt của mọi người làm tôi sung sướng. Học trò lớp sáu như chúng tôi như là niềm mong đợi, kỳ vọng tiếp bước những anh chị lớp chín.

Sau lúc lễ diễu hành kết thúc, dù đã trở về và ngồi lặng yên trong hàng của mình, tôi vẫn bị ko khí náo nức tưng bừng của ngày khai trường làm cho hồi hộp, thích thú. Những lời phát biểu của thầy cô, những tiết mục văn nghệ đem lại cảm giác vui tươi, rộn ràng. Nhưng có nhẽ kỷ niệm tôi ko thể quên được đó chính là lúc kết thúc buổi lễ khai học, thầy hiệu trưởng đã thay mặt những thầy cô trong trường đánh lên hồi trống khai trường. Đó là một hồi trống trang nghiêm nhất, vang vọng nhất mà tôi từng nghe; nó vang lên trong ko khí yên phăng phắc, nghiêm trang và hồi hộp. Tôi hiểu rằng, từ giờ phút đấy, chúng tôi sẽ bước vào một niên học tập mới. Thầy cô mới, bạn bè mới, môn học mới - tất cả đều đang đợi chờ tôi ở phía trước. Tất cả đều hứa hứa hẹn về một niên học đầy hữu ích, đầy thú vị.

Sau lúc kết thúc buổi lễ, chúng tôi ra về trong niềm hoan hỉ. Ngày mai, tôi sẽ tới trường với tư cách là một học trò trung học hạ tầng. Tuy đó ko phải là buổi học trước hết ở ngôi trường mới, nhưng tôi tin chắc đó sẽ là một buổi học vô cùng ý nghĩa lúc tôi chính thức trở thành học trò của ngôi trường cấp hai yêu dầu. Điều đó làm tôi cảm thấy vô cùng hãnh diện, tôi cảm thấy mình đã trưởng thành hơn. Lúc nhắc về những kỉ niệm ngày khai trường, trong lòng tôi lại nhớ tới những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã từng đọc: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên ko với những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường”.

Bài văn mẫu số 4

Những ngày mùa thu tháng chín, có nhẽ mỗi học trò lại hoan hỉ chờ đợi ngày khai học. Với tôi, ngày khai học đáng nhớ nhất chính là vào năm lớp 6 - ngày khai học trước hết dưới mái trường Trung học hạ tầng thân yêu.

Lúc tiếng ve đã ko còn râm ran trên những tán cây cũng là lúc học trò chúng tôi tựu trường. Ngôi trường Trung học hạ tầng mà tôi sẽ theo học với tuổi đời đã năm mươi năm. Lần trước hết tới thăm trường, tôi cảm nhận được vẻ cổ kính từ dãy nhà, hàng cây, sân trường… Đây sẽ là nơi gắn bó với tôi suốt bốn niên học, điều đó làm tôi rất hạnh phúc.

Vào b uổi sáng ngày khai trường, tôi dậy thật sớm để chuẩn bị. Trong bộ đồng phục mới tinh đã được mẹ giặt sạch sẽ, tôi tự đạp xe tới trường. Ngày nay, tôi đã là một cô học trò trung học hạ tầng. Tôi cảm thấy mình như trưởng thành hơn lúc với thể tự mình tới trường. Sau mười lăm phút, tôi đã tới nơi. Cổng trường đông đúc học trò. Khuôn mặt người nào cũng hoan hỉ, hào hứng. Tôi cảm thấy ngôi trường hôm nay sao mà khác. Sân trường được quét dọn sạch sẽ và được phủ đầy những hàng ghế dành cho học trò. Phía trên sân khấu, dòng chữ: “Lễ khai học niên học 2020 - 2021” được in chính giữa tấm băng rôn trông vô cùng vượt bậc.

Đúng bảy giờ ba mươi phút, lễ khai học chính thức khởi đầu. Trước hết là phần diễu hành chào mừng những học trò lớp sáu. Những lớp xếp thành hai hàng ngay ngắn, đi từ phía bên trái cánh gà qua sân khấu. Rồi cũng tới lượt lớp tôi diễu hành, tiếng nhạc rộn ràng, tiếng vỗ tay rào rào. Lúc đi qua trước lễ đài, tôi với cảm giác cả trường đang nhìn vào chúng tôi: những thầy cô giáo, những vị khách mời, những anh chị lớp trên… Sau lúc diễu hành, chúng tôi trở về hàng để tham gia buổi lễ. Lễ chào cờ diễn ra rất trang nghiêm. Tôi hát quốc ca mà lòng cảm thấy thật tự hào. Sau lễ chào cờ là phần phát biểu của cô tổng phụ trách về những vấn đề như tổng kết niên học cũ, khen thưởng tư nhân, tập thể xuất sắc và đề ra mục tiêu trong niên học mới. Một số tiết mục văn nghệ của những anh chị học trò làm buổi lễ sôi nổi hơn. Cuối cùng là lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, cùng với tiếng trống chào mừng niên học mới để kết thúc buổi lễ. Tới ngày nay, tôi vẫn còn nhớ những lời dặn dò của thầy dành cho chúng tôi.

Buổi lễ khai học diễn ra khoảng một tiếng ba mươi phút. Sau lúc kết thúc, những học trò vào lớp để khởi đầu buổi học trước hết. Tiết học trước hết là môn Toán sẽ do cô Thủy dạy. Cô cũng chính là thầy giáo chủ nhiệm của lớp tôi. Tiết học diễn ra rất sôi nổi, vui vẻ vì cô và trò đều đã làm quen từ trước.

Ngày khai trường trước hết của quãng đời học trò trung học hạ tầng đối với tôi thật đẹp đẽ. Đó chính là hành trang quý giá để tôi đem theo trong những niên học tiếp theo.

Bài văn mẫu số 5

“Thời kì trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm. Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô. Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn. Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha. Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa…”. Những lời trong bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa” đã gợi nhắc cho tôi nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ về ngày khai trường trước hết dưới mái trường Trung học hạ tầng.

Buổi sáng mùa thu, bầu trời trong xanh và cao vời vợi. Tôi thức dậy thật sớm, chuẩn bị sách vở đầy đủ và mặc bộ đồng phục mới tinh. Đúng bảy giờ, tôi đạp xe tới trường. Trên phố đi, tôi cảm thấy thật hào hứng, cũng đầy lo lắng. Ngày hôm nay, tôi đã chính thức trở thành một học trò Trung học hạ tầng. Những niên học sau này, tôi sẽ với thật nhiều kỉ niệm dưới mái trường này.

Chỉ khoảng mười lăm phút, tôi đã tới trường. Trước cổng trường thật đông đúc người, đó là những học trò và cả phụ huynh đưa con tới trường. Khuôn mặt người nào cũng rạng rỡ, hoan hỉ. Hôm nay, ngôi trường thật đẹp. Sân trường đã được quét dọn sạch sẽ. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Trên sân khấu với treo một tấm băng rôn màu xanh. Ở đó với gắn dòng chữ màu trắng: “LỄ KHAI GIẢNG” ở chính giữa. Phía bên dưới là tên trường “THCS….”. Hai bên sân khấu cũng được treo những lá cờ đỏ thắm. Chiếc trống nằm yên một góc. Ngay cả nó cũng đã được trang trí bằng một chiếc nơ màu đỏ rất đẹp.

Buổi lễ khởi đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Một hồi trống giòn giã vang lên yêu cầu học trò ổn định chỗ ngồi. Những tiết mục văn nghệ do những anh chị học trò trình bày đã mở đầu cho buổi lễ khai học. Tiếp tới là phần tổng kết về niên học cũ, cũng như mục tiêu của niên học mới của cô Hoa - tổng phụ trách. Sau phần phát biểu của cô, tôi sẽ đại diện cho học trò khối lớp sáu phát biểu cảm tưởng. Trước đó, tôi đã rất hồi hộp và lo lắng. Đây là lần trước hết tôi đứng phát biểu trước đông người tương tự. Nhưng nhờ với sự động viên của cô Mai - thầy giáo chủ nhiệm của lớp mình, tôi đã với thêm sự tự tín. Phần trình bày của tôi đã rất trôi chảy, còn nhận được tràng pháo tay của mọi người nữa. Lần trước hết, tôi với thời cơ đứng trước toàn trường, thay mặt cho học trò khối sáu, trình bày cảm nhận của mình. Điều đó làm tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào.

Cuối cùng, tôi cảm thấy ấn tượng nhất là lời phát biểu của thầy hiệu trưởng. Những lời nói sâu sắc mà quý giá tạo điều kiện cho mỗi học trò nhận thức rõ về trách nhiệm của mình. Buổi lễ khai học kết thúc bằng tiếng trống trường giòn giã do chính thầy hiệu trưởng đánh. Tới ngày nay, tôi vẫn còn nhớ âm thanh của tiếng trống trường lúc đó.

Một ngày lễ khai trường ý nghĩa đối với thế cuộc học trò của tôi. Tôi tự hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt, với thật nhiều kỉ niệm đẹp dưới mái trường Trung học hạ tầng này.

Bài văn mẫu số 6

Trong quãng đời học trò, kỉ niệm về ngày khai trường với vai trò rất quan yếu. Bởi vậy mà, chúng ta luôn trân trọng và ghi nhớ. Những kỉ niệm đấy đã trở thành hành trang để mỗi người hướng tới tương lai.

Buổi sáng hôm đó, em thức dậy từ rất sớm. Đúng bảy giờ, em đạp xe tới trường. Ngôi trường hôm nay trông thật rực rỡ. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Ở phía trên khu vực sân khấu treo một tấm băng rôn màu xanh. Dòng chữ màu trắng nằm ở chính giữa vô cùng vượt bậc “LỄ KHAI GIẢNG NĂM HỌC 20… - 20… ”. Phía bên dưới là tên trường của em “THCS….”. Hai bên sân khấu cũng được treo những lá cờ đỏ thắm. Lòng em cảm thấy vô cùng hào hứng, hoan hỉ.

Những thầy cô giáo đều ăn mặc rất trọng thể. Những thầy mặc quần âu, áo sơ mi. Những cô giáo thì mặc áo dài. Còn học trò đều mặc bộ đồng phục mới nhất của mình. Buổi lễ khai học khởi đầu vào lúc bảy giờ ba mươi phút. Mở đầu là phần lễ diễu hành chào mừng học trò khối lớp sáu. Em bước đi mà lòng cảm thấy vô cùng hãnh diện. Kết thúc phần diễu hành, chúng em tiến hành lễ chào cờ thật nghiêm trang. Buổi lễ khai học kết thúc với phần phát biểu của thầy hiệu trưởng. Tới ngày nay, em vẫn còn nhớ mãi những lời thầy nói. Lời dặn dò của thầy dành đã tiếp thêm động lực cho em trong những năm tháng học tập sau này.

Với thể nói rằng, ngày khai trường trước hết dưới mái trường Trung học hạ tầng thật đẹp. Em sẽ luôn trân trọng và khắc ghi những kỉ niệm đó như một món quà quý giá.

Article post on: nongdanmo.com

Recommended For You

About the Author: Bảo