#15+ Bài Thơ Về Thầy Cô 20/11 Hay, Ý Nghĩa Nhất

#15+ Bài Thơ Về Thầy Cô 20/11 Hay, Ý Nghĩa Nhất

Mỗi năm một lần thì ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 luôn là dịp quan yếu để những học trò mang thể gửi lời tri ân cũng như hàm ân về công lao dạy dỗ của những thầy cô giáo. Trong bài viết ngày hôm nay thì hãy Mix Boutique cùng khám phá những bài thơ về thầy cô nhân dịp 20/11 hay và ý nghĩa nhất nhé. 

1. Bụi phấn - Hoài Thương

Bài thơ Bụi phấn thường được ví von giống như một bản nhạc thơ tuy nhẹ nhõm nhưng lại rất sâu sắc. Lúc những câu thơ tràn trề tình yêu thương và lòng hàm ân đấy vang lên thì bất cứ người nào cũng phải sống lại trong khoảnh khắc của những ký ức xưa cũ. Bài thơ về thầy cô này đem chúng ta trở lại thành một học trò vô tư và hồn nhiên lúc còn ngồi trên ghế nhà trường.

Thầy con giờ đã già rồi

Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu

Phấn rơi bạc cả mái đầu

Đưa con qua những bể dâu thế cuộc

Mỗi lúc bụi phấn rơi rơi

Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương

Cho con vững bước nẻo đường

Hành trang tri thức, tình thương của thầy

Biết bao vất vả, đắng cay

Gạo tiền, cơm áo, vòng quay thế cuộc

Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời

Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!

Trọn đời con mãi tự hào

Cúi đầu kính cẩn thương sao dáng thầy

Dẫu đời xuôi, ngược đó đây

Tim con ghi khắc lời thầy lúc xưa

Khuya rồi thầy đã ngủ chưa?

Nghìn bông hoa thắm kính thưa dâng thầy

Cho con cuộc sống hôm nay

Mừng ngày Nhà giáo ơn thầy chẳng quên!

Thơ về thầy cô đong đầy kỉ niệm làm cho ta mỗi lúc nhắc tới đều phải bổi hổi

2. Thầy - Ngân Hoàng

Bài thơ Thầy là một trong những bài thơ về thầy cô nổi tiếng nhất và đã quá thân thuộc với nhiều thế hệ học trò. Những dòng xúc cảm nghẹn ngào lúc nhắc tới những người thầy đáng kính của mình đã thể hiện được tình cảm hàm ân sâu nặng của người trò đấy. Những người thầy đáng kính năm nào vẫn luôn miệt mài hi sinh và cống hiến thầm lặng. Thời kì trôi nhanh để lúc nhìn lại thì ta chỉ mang thể hồi ức về từng chuyến đò trước đây bởi mái tóc thầy cũng đã điểm bạc theo thời kì.

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi ko nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời kì ơi xin ngừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

3. Chuyến đò tri thức - Bằng Lăng Tím

Trong dòng chảy thế cuộc mình thì hình ảnh của những thầy cô giáo miệt mài dạy dỗ nắn nót học trò thường được ví như những người lái đò hặm hụi đưa học trò qua dòng sông tri thức. Thơ về thầy cô lúc sử dụng hình ảnh trừu tượng này làm cho cho người nào mỗi lúc nhớ về đều phải bổi hổi và xao xuyến. Hình ảnh người lái đò tận tụy vẫn lặng lẽ qua sông dù nắng hay mưa nhưng liệu còn bao nhiêu người khách nhớ về người lái đò năm đấy, nhớ về tiếng vọng trên sông, nhớ về tiếng mái chèo trên dòng nước.

Tôi về thăm mái trường xưa

Bao nhiêu kỷ niệm như vừa mới đây

Pha sương mái tóc cô thầy

Bảng đen phấn trắng còn đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông

Đưa đàn em nhỏ ấm nồng yêu thương

Bằng lăng tím rụng cuối đường

Phượng buồn nỗi nhớ vương vít níu hè

Ríu ran chim hót cành me

Cánh diều ước mơ ta về tuổi thơ

Bên trang giáo án từng giờ

Lặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sông

Ngoài sân vương sợi nắng hồng

Chuyến đò tri thức mênh mông tình thầy

4. Công ơn thầy cô - Trương Văn Thi

Công ơn thầy cô dạy dỗ nhiều năm ko thể nào nói hết qua một bài thơ 20-11 tự sáng tác. Dù vậy tình cảm và khát khao kỳ vọng được mài giũa học trò nên người vẫn luôn thấm đậm tình thương. Mỗi người đều sẽ mang một cách thể hiện riêng và mong rằng những thầy cô vẫn sẽ luôn giữ được tình yêu nghề từ nay và mãi mãi về sau như đã làm. 

Kinh mài, chữ giũa, mực nghiên

Dạy trò con chữ đẹp duyên học đường

Mỗi ngày cắp sách tới trường

Ươm mầm tri thức làm gương bao người

Lúc thầy mới tuổi ba mươi

Hay thương giúp trẻ, hay cười vị tha

Ko màn nhung gấm lụa là

Chỉ chăm con chữ để đà dạy răn

Mong trò học giỏi siêng năng

Khơi nguồn trí tuệ, tài năng cho đời

Thầy giáo nét đẹp rạng ngời

Biết bao thế hệ muôn thuở tôn vinh

Ơn cô nghĩa thắm đậm tình

Tỏa vầng giáo hạnh cho mình ước mơ

Nhân ngày Nhà giáo làm thơ

Chúc cho hết thảy thầy cô yêu nghề!

Công ơn thầy cô ko thể kể xiết qua những bài thơ về thầy cô

5. Người lái đò - Tác giả: Ko rõ

"Một chữ cũng là thầy, nửa chữ rất là thầy". Bài thơ người lái đò chính là một lời nhắc nhở tới tất cả những thế hệ học trò luôn phải nhớ về công ơn của thầy cô trong những năm tháng trước kia. Thầy cô vẫn miệt mài theo năm tháng để chèo lái những chuyến đò đưa học trò qua sông. Những hình ảnh về con đỏ mộc hay mái đầu xương năm đấy sẽ mãi theo mỗi người tới muôn phương sau này. 

Một đời người, một dòng sông

Mấy người nào làm kẻ đứng trông bờ bến

Muốn qua sông phải lụy đò

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa

Tháng năm dầu dãi nắng mưa

Con đò trí thức thầy đưa bao người

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương

Con đò mộc, mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày

Khúc sông đấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông

6. Lá nhuộm tóc thầy - Hồ Ngọc Quân

Thơ về thầy cô thì cũng ko thể bỏ qua tác phẩm lá nhuộm tóc thầy. Thầy cô vẫn cứ miệt mài giảng bài theo năm tháng và thời kì thì ko chờ đợi một người nào, tóc thầy cô đã điểm bạc lúc nào chẳng hay. Những hình ảnh năm đấy sẽ luôn làm cho cho học trò cảm thấy bổi hổi mỗi lúc nhớ về và tự hứa với lòng sẽ luôn là con ngoan trò giỏi, ko phụ tấm lòng của thầy cô.

Về trường mừng đón huân chương

Gặp thầy gặp bạn tình thương dạt dào

Lâng lâng xúc cảm dâng trào

Tóc thầy điểm bạc độ nào chẳng hay

Sân trường xanh thắm chồi cây

Rẻ lá nhuộm tóc thầy của tôi

Ra về lòng những bổi hổi

Nguyện rằng luôn mãi là người trò ngoan.

7. Tri ân - Thái Tài

Từ lúc vẫn còn bập bẹ học chữ a, chữ e cho tới lúc trở nên vững chắc để bước vào đời thì công ơn của thầy cô là ko thể kể xiết. Từng trang giáo án, từng bài giảng sớm khuya gian truân nhưng thầy cô vẫn luôn miệt mài mà ko một lời than trách. Kể cả sau lúc ra trường thì thầy cô vẫn luôn mong muốn và vọng theo học trò của mình. Chính vì thế bài thơ về thầy cô “Tri ân” làm một tác phẩm để thể hiện tình cảm và lòng khắc khoải vương vấn thầy cô của học trò.

Article post on: nongdanmo.com

Thu tàn trời đã sang đông

Bổi hổi tấc dạ nhớ mong cô thầy

Người trao khát vọng hôm nay

Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Bao chuyến đò lặng ko lời

Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài

Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê a

Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn

Mòn mỏi sớm tối gian truân

Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông

Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng

Mặc cho mưa gió bão bùng

Vẫn lặng lẽ thắp sáng vùng trời mơ

Hôm nay kính dệt vần thơ

Tri ân hai tiếng vô bờ khắc ghi

Nẻo đời dẫu mang thịnh suy

Dù bao gian lao mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo hôm nay

Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang hạnh phúc rạng ngời

Gia can êm ấm trọn đời yêu thương

Dẫu cho cách trở nghìn phương

Lòng hoài khắc khoải vương vít cô thầy

8. Thầy và chuyến đò xưa - Nguyễn Quốc Đạt

Hình ảnh thầy cô và chuyến đò xưa được gắn liền với nhau qua nhiều thế học trò. Bài thơ về thầy cô “Thầy và chuyến đò xưa” cũng là một trong số những tác phẩm vượt trội đó. Con chỉ cần nhớ rằng trước đây đã mang người luôn chống chèo và đưa đón con qua dòng sông tri thức, tới nay lúc con đã trưởng thành thì người thầy đấy vẫn mòn mỏi xa trông và mong con thành công.

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chống chèo đưa đón

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều quên lãng

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây trơ trẽn đứng giữa dòng thời kì…

Thầy cô vẫn miệt mài giảng bài đưa nhiều thế hệ học trò qua sông

9. Kính thầy cô - Phạm Quang đãng Thu

Ngày thu luôn là ngày tựu trường để học trò mang thể nhớ về thầy cô cũng như trường cũ. Tình thầy trò theo năm tháng ko hề bị phai mờ mà còn dấu yêu và đáng kính hơn. Bài thơ Kính thầy cô như một lời chúc ngắn gọn để mong thầy cô mang sự nghiệp giáo dục vững bền và luôn mang sức khỏe khỏe mạnh cho việc dìu dắt lớp trẻ sau này.

Ngày cuối thu nhớ về trường cũ

Lệ tuôn lòng, ấp ủ gặp nhau

Thơ dại ngắc ngứ đôi câu

Nhờ cô giáo dạy, dòng đầu thông minh

Sân trường cũ in hình năm tháng

Source: nongdanmo.com

Cây bàng già thi thoảng lá rơi

Bằng lăng tím biếc lòng người

Nhờ thầy cô dạy nên đời hôm nay

Bữa tái hợp lòng đầy quyến luyến

Tình thầy trò đã nguyện ko phai

Nhờ thầy cô đã thành tài

Lòng trân trọng nghĩa tương lai sáng ngời

Xin kính chúc thầy cô mạnh khỏe

Dắt dìu bao lớp trẻ đi lên

Sự nghiệp giáo dục vững bền

Cháu con muôn thuở đáp đền non sông

10. Cô ơi - Thảo Thảo

Hai tiếng gọi "Cô ơi" luôn làm cho con người ta phải xao xuyến mỗi lúc đựng lên. Hình ảnh cô luôn vỗ về và yêu thương để con trưởng thành sẽ mãi còn sâu trong tâm trí. Cô vẫn dịu hiền như năm đấy nhưng thời kì lại bước ko quay trở lại. Học trò xoành xoạch mong cô quay về và nhớ cô mãi.

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày đấy vào mùa thu

Bước chân em rộn ràng...

Cô ko lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như nằm mơ

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời kì bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về...

Nay chúng em lớn khôn

Ngày rời trường sắp tới

Bao giờ gặp lại cô?!

11. Thưa Thầy - Tạ Nghi Lễ

Trong thời kì đi học thì bất cứ học trò nào cũng mang những thời khắc xem nhẹ bài học ngoài cửa lớp. Những hình ảnh đấy đã được tác giả tái tạo lại trong thơ về thầy cô. Chỉ mong lúc con ko thuộc bài thì con vẫn nhớ về những thời khắc thầy thức đêm bên vầng trăng ấm sáng, ngồi bên bàn phẳng lặng để soạn giáo án cho con. 

Thưa thầy, bài học chiều nay

Con xem nhẹ ngoài cửa lớp

Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót

Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua

Con bỏ vào ngăn khóa kín

Mải lượn lờ theo từng vòng sóng

Mẫu ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen

Con đốt thời kì bằng khói thuốc

Sống cho mình và ko bao giờ ước mơ

Mình sẽ là người nào? Tôi sẽ là người nào?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay

Via @: nongdanmo.com

Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng

Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng

Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn

Sao con học hoài ko thuộc

Để hiện tại lúc con hiểu được

Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

Đừng bỏ lỡ những tác phẩm thơ về thầy cô hay để tri ân thầy cô

12. Bụi phấn xa rồi - Thái Mộng Trinh

Hình ảnh bụi phấn làm cho cho mỗi đời học trò đều phải nhớ về những buổi chiều học cùng bàn ghế cũ, cùng bảng đen phấn trắng, cùng những hàng mê trên sân trường,.... 

Ngơ ngẩn chiều lúc nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa ngất ngưởng hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn thương nhớ,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

Bạn cũ hiện tại xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi xa vắng rồi!

Thế cục cũng tựa như trang sách

Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt hiện tại để nhớ người nào???

Buồn cho năm tháng hững hờ xa

Tìm đâu hình bóng còn vương lại?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Thế cục cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi! Không thể quên!!!

13. Lời của thầy

Lời của thầy là một trong những tác phẩm thơ về thầy cô rất nổi tiếng bởi đây là lời nhắc nhở cũng như mong muốn của thầy cô đối với học trò sau này. Người nào rồi cũng sẽ phải to và người nào rồi cũng sẽ phải rời xa mái trường xưa để trưởng thành. Nhưng thầy cô chỉ mong rằng lúc em bay xa thì vẫn ko bao giờ quên nơi đã đưa em lên một tầm cao ước vọng mới. Mong rằng mỗi lúc nhớ về thì tất cả ký ức vẫn như vẹn nguyên và trong mỗi bước hành trình thì những em vẫn luôn mang theo nỗi lòng hàm ân thầy cô đấy.

Rồi những em một ngày sẽ to

Sẽ bay xa tới tận cùng trời

Mang bao giờ nhớ lại những em ơi

Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao

Thủa học về dòng nắng xôn xao

Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới

Thầy trò mình cũng mang lúc chia xa

Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha

Muốn gửi những em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ

Những em mang theo mỗi bước hành trình

Những em lúc nào cũng nhớ đừng quên:

Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi những em mỗi người đi mỗi ngã

Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên

Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền

Ở nơi đâu mang thầy luôn thương nhớ.

14. Em mãi khắc ghi - Trần Văn Nghệ

Bài thơ Em mãi khắc ghi giống như một lời hứa dòng thời kì mang trôi bao xa, thầy cô mang trải qua bao nhiêu chuyến đò tri thức thì tất cả ký ức với muôn vàn tình yêu vẫn sẽ đong đầy trong em. Mọi ký ức về thầy cô trước đây sẽ là điểm tựa cho tương lai trí tuệ sau này. 

Thời kì dù mãi dần trôi

Con thuyền tri thức suốt đời thầy mang

Lật từng cuốn vở sang trang

Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu

Nhớ thầy cô những sớm chiều

Tận tâm chỉ dạy những điều sáng soi

Cho em vững bước vào đời

Tương lai trí tuệ rạng ngời tương lai

Tóc thầy giờ đã bạc màu

Hôm mai thầy vẫn chăm bầy em thơ

Mong đàn em dựng cơ đồ

Nước non Đất Việt trong mơ trường tồn

Nay giờ em đã to khôn

Chúc thầy cô mãi giữ hồn non sông

Việt Nam sáng mãi trời hồng

Chúng em ghi nhớ khắc công ơn thầy

Học trò luôn mãi khắc ghi công ơn thầy cô

15. Hoa và ngày 20/11

Tiếp tục là một tác phẩm được giám định là một trong những bài thơ hay về thầy cô, "Hoa và ngày 20/11". Thầy cô chính là những người ươm mầm để con mang thể từ những nụ hoả hồng ngày đấy trở thành những bông hoa rực rỡ. Trải qua bao nhiêu mùa xuân thì thấy cô đã làm cho cho bao nhiêu nụ hồng ngày đấy nở rộ và mái tóc thầy cũng dần chuyển màu bụi phấn. Bài thơ này giống như một bông hoa để gửi tặng tới thầy cô và tri ân những lời tốt đẹp nhất.

Nụ hoả hồng ngày xưa đấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm đấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

Nụ hoả hồng ngày xưa đấy...

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô mang còn cài?

Nụ hoả hồng ngày xưa đấy...

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô - những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào.

Dành tặng thầy cô những đóa hoa tươi thắm

Tương tự qua bài viết trên thì chúng ta đã cùng khám phá những tác phẩm thơ về thầy cô nổi tiếng và ý nghĩa nhất. Những bài thơ này giống như một món quà tri ân của học trò dành cho những thầy cô giáo ở mái trường xưa. Sau này dù cho mang to lên thì hãy vẫn luôn nhớ về công ơn dạy dỗ của thầy cô để lên người và trưởng thành theo năm tháng.

Article post on: nongdanmo.com

Recommended For You

About the Author: Bảo