Những Câu Chuyện Ngắn Về Lòng Trung Thực

Những Câu Chuyện Ngắn Về Lòng Trung Thực

Dối trá và lừa lọc là hành động của kẻ ngu xuẩn ko sở hữu đủ trí óc để trung thực - Benjamin Franklin

1. Con rùa vàng

Xưa kia sở hữu hai người bạn chơi với nhau rất thân, hiềm vì một người thì giàu, còn một người nghèo. Người bạn giàu sở hữu chiếc tên là Đại Phú, còn người nghèo tên là Chí Quân.

Vợ chồng Đại Phú thấy bạn nghèo thì sở hữu ý muốn trợ giúp vốn liếng để làm ăn. Chí Quân lòng dạ ngay thẳng ngại rằng lấy tiền tài bạn đem về, rủi làm ăn thất bát thì lấy đâu mà trả cho bạn. Vì vậy nên từ chối việc trợ giúp của bạn.

Nhà Đại Phú chẳng ti tỉ của quý, nhưng lại muốn sở hữu thêm của lạ nên hôm nọ lấy năm nén vàng đưa cho một người thợ bạc đặt làm con rùa vàng. Ngày kia, Chí Quân tới thăm bạn, Đại Phú liền đem con rùa vàng ra khoe. Chí Quân xem rồi để trong một chiếc đĩa, đoạn cùng bạn uống rượu tới say khướt nằm ngủ quên.

Lúc bấy giờ, con trai của Đại Phú đi học ở xa về, thấy con rùa vàng lấy đem đi chơi. Tới chừng Chí Quân ra về được một lát, Đại Phú mới sực nớ tới con rùa vàng, hỏi vợ thì vợ nói ko sở hữu lấy chứa. Đại Phú lấy làm bối rối, đời nào nghi cho người bạn tốt của mình trộm cắp con rùa vàng?

Ngày sau, Đại Phú tới nhà Chí Quân chơi, nhân tiếc con rùa vàng sở hữu hỏi mát bạn rằng:

- Này anh, hôm trước anh sở hữu lấy con rùa vàng của tôi đem về để cho chị coi ko?

Nghe vậy Chí Quân nghĩ thầm rằng: Có nhẽ bạn ta nghi ta trộm cắp con rùa vàng chăng? Nhưng đời nào bảo là ko lấy thì chi cho khỏi phật lòng bạn mình, nên đành nhận là sở hữu lấy.

Đại Phú mới dạy bảo: - Thôi được, anh cứ giữ con rùa vàng mà chơi. Tôi xin biếu anh.

Đại Phú về rồi, vợ chồng Chí Quân lấy làm lo lắng, làm sao sở hữu con rùa vàng để trả cho bạn. Vợ chồng bàn nhau bán nhà bán cửa cho ông Phú và xin làm người phục dịch để sở hữu đủ tiền làm con rùa vàng trả cho bạn.

Ông Phú biết chuyện lấy làm động tâm, mới gọi người thợ bạc tới làm một con rùa vàng khác, trao cho vợ chồng Chí Quân đem về trả bạn và cũng ko nhận vợ chồng Chí Quân làm người phục dịch, mà chỉ cho ở nhờ.

Được ít lâu, người con trai của Đại Phú trở về nhà sở hữu đem theo con rùa vàng đã lấy độ trước, trả cho cha mẹ và nói: - Hôm nọ, con về nhà thình lình thấy con rùa vàng để trong đĩa nên con lấy chứa đây, nếu gặp phải kẻ gian thì mất luôn rồi. Vậy con xin trả lại.

Thấy vậy, vợ chồng Đại Phú vô cùng ngạc nhiên. Rùa vàng con mình lấy đem đi chơi, rùa vàng nào bạn đem trả? Mới nghĩ ra, có nhẽ người bạn nghèo sợ mình phiền trách nên làm con rùa khác để thế.

Bấy giờ Đại Phú mới đem con rùa vàng tới nhà Chí Quân để trả lại và xin lỗi bạn. Nhưng nhà đã bán rồi, vợ chồng bạn lại ở nhờ trong nhà ông Phú. Ngay tức thì Đại Phú tới gặp ông Phú trao trả con rùa và xin đưa vợ chồng bạn về. Ông Phú từ chối như vầy:

- Anh sở hữu mượn rùa của tôi đâu mà trả? Còn vợ chồng Chí Quân tôi sở hữu buộc phải gì đâu mà lãnh về? Còn Chí Quân nhận mình mắc nợ ông Phú nên ko chịu về.

Câu chuyện trở thành rối rắm, cả ba mới đưa nhau tới cửa công để nhờ phân xử.

Lẽ tự nhiên quan trên ko biết xử làm sao đối với ba người ngay thật và tốt bụng.

Câu chuyện ko chỉ đề cao tính thiệt thà của con người, thà nhận phần xấu về mình còn hơn phải nói láo. Người bạn nghèo trong câu chuyện sở hữu thể thẳng thừng nói rằng mình ko lấy rùa vàng nhưng đã ko làm như thế. Trong cuộc sống, đối xử với nhau bằng tấm lòng thật tâm, bằng sự thấu hiểu thì thành tựu nhận được bao giờ cũng xứng đáng.

2. Ba lưỡi rìu

Xưa sở hữu một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng nên qua đời sớm, anh phải sống mồ côi cha mẹ từ nhỏ và tài sản của anh chỉ sở hữu một chiếc rìu. Hàng ngày anh phải xách rìu vào rừng để đốn củi bán để lấy tiền kiếm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng sở hữu một con sông nước chảy rất xiết, người nào đó lỡ trượt chân rơi xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.

Một hôm, như thường ngày chàng tiều phu vác rìu vào rừng để đốn củi, trong lúc đang chặt củi cạnh bờ sông thì chẳng may chiếc rìu của chàng bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy quá xiết nên mặc dù biết bơi nhưng anh chàng vẫn ko thể xuống sông để tìm lưỡi rìu. Thất vọng anh chàng tiều phu ngồi than khóc thở.

Bỗng từ đâu đó sở hữu một ông cụ tóc trắng bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền từ xuất hiện trước mặt chàng, ông cụ nhìn chàng tiêu phu và hỏi:

Article post on: nongdanmo.com

-Này con, con đang sở hữu chuyện gì mà ta thấy con khóc và buồn bã tương tự?

Anh chàng tiều phu trả lời ông cụ:

-Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm, cháu phải sống mồ côi từ nhỏ, gia đạo nhà cháu rất nghèo, tài sản duy nhất của cháu là chiếc rìu sắt mà bố mẹ cháu trước lúc qua đời để lại. Mang chiếc rìu đó cháu còn vào rừng đốn củi kiếm sống qua ngày, giờ đây nó đã bị rơi xuống sông, cháu ko biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Vì vậy cháu buồn lắm cụ ạ!

Ông cụ đáp lời chàng tiều phu:

-Ta tưởng chuyện gì to, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy hộ cháu chiếc rìu lên.

Dứt lời, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy rất xiết. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một chiếc rìu bằng bạc sáng nhoáng và hỏi anh chàng tiều phu nghèo:

– Đây sở hữu phải lưỡi rìu mà con đã làm rơi xuống ko ?

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng bạc thấy ko phải của mình nên anh lắc đầu và bảo ông cụ:

– Ko phải lưỡi rìu của cháu cụ ạ, lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.

Lần thứ hai, ông cụ lại lao mình xuống dòng sông chảy xiết để tìm chiếc rìu cho chàng tiều phu. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm chiếc rìu bằng vàng và hỏi chàng tiều phu:

-Đây sở hữu phải là lưỡi rìu mà con đã sơ ý làm rơi xuống sông ko?

Source: nongdanmo.com

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, anh lại lắc đầu và bảo:

-Ko phải là lưỡi rìu của con cụ ạ

Lần thứ ba, ông cụ lại lao mình xuống sông và lần này lúc lên ông cụ cầm trên tay là chiếc rìu bằng sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi:

-Vậy đây sở hữu phải là lưỡi rìu của con ko!

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:

-Vâng cụ, đây đúng là lưỡi rìu của con, con cảm ơn cụ đã tìm hộ con lưỡi rìu để con sở hữu chiếc đốn củi kiếm sống qua ngày.

Ông cụ đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bằng sắt của anh và khen:

-Con quả là người thiệt thà và trung thực, ko hề ham tiền nong và lợi lộc. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này. Đây là quà ta tặng con, con cứ vui vẻ nhận.

Đây là câu chuyện tiêu biểu lúc nhắc tới đức tính trung thực. Tác giả viết câu chuyện này nhằm mục đích ngợi ca những con người thiệt thà, trung thực, ko ham vật chất. Những người nào nếu như anh tiều phu, ko bao giờ tham những thứ ko phải của mình, luôn thật tâm thiệt thà thì cuối cùng sẽ được trợ giúp lại sở hữu được thành công và hạnh phúc. Trong cuộc sống, ko nên vì lợi ích vật chất mà bán rẻ đi sự chân thật của lương tâm, hãy luôn thành thật với người khác và với chính bản thân mình.

3. Hạt thóc giống

Thuở xưa sở hữu một ông vua cao tuổi mà ko sở hữu con chiếc nên muốn tìm người nối ngôi. Vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một thúng thóc về gieo và giao hứa hẹn: Người nào thu được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi và người nào ko sở hữu thóc sẽ bị trừng trị.

Ở làng nọ sở hữu chú bé tên là Chôm mồ côi cha mẹ. Cậu cũng đi nhận thóc về và cố chăm sóc mà ko một hạt thóc nào nảy mầm. Tới vụ thu hoạch, mọi người chở thóc về kinh đô thu nộp cho nhà vua. Chôm lo lắng, tới trước vua quỳ tâu:

Via @: nongdanmo.com

- Tâu chúa thượng! Con ko làm sao cho thóc của người nảy mầm được.

Mọi người sững sờ trước lời thú tội của Chôm, phen này sẽ bị phạt nặng nhưng nhà vua đã đỡ chú bé dậy, ôn tồn nói:

- Trước lúc phát thóc giống, ta đã cho luộc kĩ rồi. Lẽ nào chúng còn nảy mầm được sao? Những xe thóc đầy ắp kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta.

Rồi nhà vua dõng dạc tuyên bố:

- Trung thực là đức tính quý nhất của con người. Ta sẽ truyền ngôi cho chú bé trung thực và dũng cảm này.

Câu chuyện đã nói lên chân lý muôn thuở, trung thực là đức tính quý giá nhất của con người, ko sở hữu nó, con người mất đi một nửa trị giá. Trong câu chuyện, tất cả những người dân trong quốc gia đều thua cậu bé, bởi họ ko dám công bố sự thực, họ sợ vua sẽ trừng trị nên quên rằng sự thực mới là điều cần được tôn trọng hàng đầu. Với tất cả những người nào luôn trung thực, họ sẽ nhận được những phần thường xứng đáng như cậu bé trong câu chuyện trên.

4. Pinocchio - Cậu bé người gỗ

Ngày xửa ngày xưa sở hữu một bác bỏ thợ mộc tên là Gepetto. Chưng sống một mình vì bác bỏ ko sở hữu gia đình. Sau những ngày làm việc vất vả, bác bỏ rất thích làm những búp bê bé xinh bằng gỗ. Một đêm, sở hữu một bà tiên tới thưởng cho công việc nặng nề của bác bỏ và biến một bức tượng gỗ nhỏ thành một chú bé thật. Gepetto vô cùng vui sướng đặt tên cho nó là Pinocchio và cho chú bé theo học ở ngôi trường tốt nhất của làng. Thương ôi! Pinocchio ko hề thích đi học và nó bị hai đứa trẻ lang thang nó gặp trên phố đi học thu hút. Chẳng bao lâu nó bị người làm nghề múa rối bắt và bị giam trong một chiếc lồng.

Pinocchio hối tiếc cuộc sống được đi học, nó cầu xin bà tiên tới cứu. Bà tiên xuất hiện yêu cầu nó kể lại toàn bộ sự thực, nhưng Pinocchio vẫn nói láo và cậu bé hoảng sợ nhận thấy mũi của nó cứ dần dần dài ra lúc nó vẫn tiếp tục nói láo. Sau đó, lúc bà tiện nghi hình phạt tương tự là quá đủ nên đã đưa chiếc mũi Pinocchio về hình dạng thường nhật, cứu nó ra khỏi lồng và cho nó biết rằng bác bỏ Gepetto vì quá buồn phiền về sự mất tích của nó đã bỏ nhà ra đi.

Chưng Gepetto đã bị một con cá voi khổng lồ nuốt vào trong bụng. Pinocchio nhìn thấy những lỗi lầm nó đã gây ra và quyết định đi cứu bác bỏ, nó lặn xuống biển. Nó chui vào bụng cá voi, ở đó nó gặp lại bác bỏ Gepetto. Họ cùng đốt một ngọn lửa to trong bụng cá voi. Quá đớn đau, con cá voi đã phải thả tất cả ra và thế là hai người bạn của chúng ta được giải thoát.

Trở về nhà, bác bỏ Gepetto lại bắt tay vào việc, còn Pinocchio từ đó tỏ ra là một đứa bé rất ngoan ngoãn.

Pinochio là một cậu bé người gỗ, nếu như nói láo thì chiếc mũi sẽ bị dài ra. Câu chuyện được viết nhằm phê phán những đứa trẻ hư nói láo cha mẹ cũng như người to. Đồng thời cảnh báo hậu quả khôn lường nếu nói láo người khác, chúng ta sẽ bị trừng trị bởi những tật xấu đó.

5. Lòng trung thực của một gã hành khất đáng kính

Một ngày nọ, ông lão ăn xin gõ cửa một lâu đài tráng lệ. Ông nói với người quản gia: "Vì tình yêu của Chúa, xin hãy bố thí cho kẻ nghèo này".

Người quản gia trả lời: "Tôi phải hỏi ý kiến bà chủ đã".

Bà chủ là một quý bà hà tiện, bà nói: "Hãy cho ông lão tội nghiệp một ổ bánh mì. Một thôi nhé. Đưa bánh ngày hôm qua đó".

Ông lão trở về gốc cây nơi trú ngụ cả ngày lẫn đêm, ngồi xuống lôi ổ bánh vừa xin được ra ăn. Đột nhiên, răng ông cắn phải vật gì đó rất cứng. Ông lão hết sức ngạc nhiên lúc phát hiện ra chiếc nhẫn vàng nạm xoàn mặt ngọc trai.

"Mình thật may mắn!", ông lão nghĩ thầm. "Mình bán chiếc nhẫn này đi và sẽ sở hữu đủ tiền trong một thời kì dài".

Thế nhưng, lòng trung thực của ông lão ngay ngay tức thì ngăn ý định đó lại: "Ko, ta sẽ tìm chủ sở hữu của chiếc nhẫn và trả lại cho họ". Bên trong chiếc nhẫn sở hữu khắc hai chữ "J. X". Ông lão liền đi thẳng tới shop và tìm hỏi cuốn niên giám điện thoại. Cả thị trấn chỉ sở hữu mỗi một gia đình sở hữu tên khởi đầu bằng chữ "X": gia đình Xofaina.

Quyết tâm sống trung thực, ông lão vội đi tìm nhà Xofaina. Và rất bất thần vì đó chính là gia đình đã cho ông ổ bánh. Ông nói với người quản gia: "Tôi tìm thấy chiếc nhẫn vàng trong ổ bánh ngài mới cho tôi". Bà chủ vui mừng khôn xiết: "May quá, tìm được chiếc nhẫn bị mất tuần trước rồi. Ta đã làm rơi nó lúc coi thợ nhào bột làm bánh. Chữ "J.X" là tên viết tắt tên của ta, Josermina Xofaina".

Một gã hành khất sở hữu tấm lòng đáng kính, dù nghèo đói cũng ko làm con người ta trở nên xấu xa. Mà thực chất trong môi trường khắc nghiệt đó chỉ càng làm cho cho lòng trung thực của con người tỏa sáng và được đền đáp xứng đáng.

Article post on: nongdanmo.com

Recommended For You

About the Author: Bảo